Chương 8

Mộc gia chủ nhìn số tiền bị trả lại, kinh ngạc. Trong ký ức, mỗi lần ông liên lạc, con gái đều vui vẻ chờ mong, nay lại như thể cắt đứt hẳn tình thân. Sau vài tin nhắn ngắn ngủi, cô cũng không gửi thêm gì.

Tin cuối cô gửi: “Nếu Mộc gia chủ đã không muốn nhắc tới quan hệ cha con, từ nay tôi và Mộc gia coi như dứt. Các người sống ra sao tôi không bận tâm, tôi sống thế nào cũng chẳng liên quan đến các người.”

Mộc gia chủ lặng người nhìn tin, còn Mộc Tuyết Nhi chỉ ngồi đó, ánh mắt thản nhiên, không rõ là vui hay buồn.

Trên màn hình lớn, hình ảnh hiện lên rõ mồn một: tin tức về người nhà họ Mộc rộn ràng chuyện đi dạo, mua sắm, hiếu thảo, mẹ con sum vầy, khung cảnh thật ấm áp.

Nhưng khi xem hết loạt tin đó, cô phát hiện chẳng có một dòng nào nói về nguyên chủ và mẹ nguyên chủ, sự tồn tại của hai người như bị nhà họ Mộc xóa sạch khỏi mạng lưới tin tức.

Dựa vào những manh mối này, rõ ràng ngoài đứa con gái công khai, gia chủ Mộc gia còn có một người con khác mà cả đế đô biết đến cũng chẳng quá hai người.

Cô thầm nhủ: thôi cũng tốt. Mộc gia muốn cắt đứt mọi liên hệ, điều đó hợp ý cô.

Chỉ là trước khi dứt khoát, vẫn có vài việc cần nói rõ. Nguyên chủ đã chết, cô chưa bao giờ tin đó là một tai nạn.

Sáng hôm sau, khi ngày mới vừa lên, đoàn xe chở thiết bị của thương nhân mà Mộc Tuyết Nhi đã liên hệ từ hôm qua liền đáp phi thuyền đến nơi.

“Mộc tiểu thư, cảm ơn cô đã một lần nữa chọn công ty chúng tôi. Xin yên tâm, hệ thống phòng hộ nhất định được lắp đặt hoàn hảo.”

Người phụ trách vừa bước xuống phi thuyền đã tươi cười chào cô. Với anh ta, đây đúng là một hợp đồng lớn.

“Phiền anh rồi, quản lý Trần.” Mộc Tuyết Nhi mỉm cười bắt tay, liếc qua phù hiệu trên ngực áo anh.

“Không phiền chút nào, đây là vinh hạnh của chúng tôi. Cô vốn là khách VIP mà.”

Anh nhớ mười mấy năm trước, tiền bối của mình từng nhận đơn từ mẹ Mộc tiểu thư, nhờ đó được thăng ngay từ nhân viên bán hàng lên chức giám đốc.

Giờ người giám đốc năm xưa cũng đã là tổng giám đốc, vừa nghe nhà họ Mộc đặt hàng, lập tức giao anh phụ trách.

“Có điều, Mộc tiểu thư...”

Quản lý Trần mở quang não, một bản mô hình phòng hộ thu nhỏ hiện lên trước mặt: “Qua kiểm tra, hệ thống phòng hộ này gần mười năm chưa mở, nhiều chỗ rào chắn đã biến mất, lại có dấu hiệu bị người động tay. Theo quy định, mức thiệt hại này đủ để lập hồ sơ báo cáo.”

“Trách tôi trước đây sơ suất. Sau này sẽ không dễ dàng tắt rào chắn nữa.”

Mộc Tuyết Nhi nhìn mô hình, cười bất lực. Chuyện rào chắn biến mất, cô sớm đã đoán ra lý do.

“Nghe nói gần đây là vùng biên loạn lạc, cô cẩn trọng như vậy là đúng.”

Quản lý Trần liếc mô hình, coi như nhắc khách hàng một câu, còn chuyện rào chắn mất, anh đoán cô cũng hiểu rõ.

“Cảm ơn anh đã nhắc.”

Mộc Tuyết Nhi dõi theo mô hình khi các dải rào chắn mới dần dần được dựng lên. Trước khi thực lực bản thân đủ mạnh, cô đành dựa vào những lớp phòng hộ này để bảo toàn an toàn của mình.

“Tuyết Nhi, bọn chú qua xem có gì cần giúp không?”

Ngay lúc Mộc Tuyết Nhi còn đang bàn với quản lý Trần về chuyện hàng rào, một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi dẫn theo mấy gã trai lực lưỡng bước tới.

Nhưng khi ông ta nhìn cô, ánh mắt vẫn thấp thỏm, mấy hôm nay cô gần như chẳng ra khỏi cửa, mỗi lần họ sang thăm cửa đều đóng im ỉm.

Sáng nay thấy quanh nhà nhiều robot qua lại, ông liền vội gọi vài người cùng tới.

“Không cần đâu, mọi người cứ lo việc của mình đi.” Mộc Tuyết Nhi nhìn họ, môi nở nụ cười hơi xa cách.

“Tuyết Nhi, thật sự không cần sao? Chuyện vυ" Tần, bọn anh cũng rất đau lòng. Nếu em có gì muốn nhờ, cứ nói, anh sẽ ở bên em.”

Người đàn ông nhìn cô, còn định nói thêm thì một chàng trai trẻ chừng hai ba tuổi từ phía sau bước lên, ánh mắt hướng về Tuyết Nhi đầy dịu dàng nói.

“Bất cứ điều gì cũng được thật sao?”

Mộc Tuyết Nhi hơi nhếch môi, hỏi, trong mắt ánh lên vẻ dò xét. Ánh nhìn rõ ràng thế này mà trước kia cô lại chẳng thấy, còn ngỡ là “chân tình”. Nhưng “chân tình” đó, đêm cô gặp biến cố, cũng chọn cách nhắm mắt làm ngơ.

“Đương nhiên, chỉ cần em muốn, anh sẽ làm hết sức cho em.”

Chàng trai vỗ ngực thề, mắt ngập tràn tình ý.