Chương 7

Khi ấy, chính vì một câu nói của nguyên chủ, mẹ cô mới đồng ý cho họ chỗ trú chân, còn bỏ vốn dựng hàng rào bảo vệ.

Về sau, họ cũng là số ít đồng loại mà nguyên chủ từng gặp. Có lẽ vì vậy, cô mới tốt với họ đến mức ấy.

Sau khi đã nắm rõ cảnh vật xung quanh, việc đầu tiên Mộc Tuyết Nhi làm là khôi phục hàng rào phòng hộ mà nguyên chủ trước kia từng đóng.

“Quản gia, mở phòng hộ hàng rào, cảnh giới cấp ba.”

Ngón tay cái chạm nhẹ vào chiếc vòng lam quang trên cổ tay, Mộc Tuyết Nhi thở ra một hơi rồi ra lệnh.

“Cảnh giới cấp ba, đang khởi động.”

Theo giọng máy của quản gia, hàng rào trước căn nhà vang lên loạt tiếng “tích tích”.

Tiếng kêu dồn dập, luồng điện lam sáng mắt lan nhanh từ chân hàng rào lêи đỉиɦ, rồi tắt ngấm, trả lại vẻ bình lặng.

Từ giờ trở đi, kẻ nào không có sự cho phép của cô tuyệt đối không thể bước qua cổng, kể cả trèo hàng rào cũng vô ích, vì luồng điện kia chẳng phải để trang trí.

Hàng rào tuy rộng lớn, nhưng giữa sa mạc nắng cháy quanh năm, năng lượng mặt trời của cô chưa bao giờ thiếu.

“Thế này mới xứng với tâm huyết mẹ Tuyết Nhi bỏ ra, tốn bao nhiêu tiền để xây nên lưới phòng hộ.”

Nhìn hàng rào sáng trở lại, khóe môi Mộc Tuyết Nhi khẽ nhếch thành nụ cười hài lòng.

Nhưng nụ cười ấy tắt ngay khi quản gia Võng Lạc báo tin: hệ thống phát hiện gần trăm ô hàng rào bị hư hại hoặc mất tích. Muốn sửa hết sẽ tốn một khoản tín dụng khổng lồ.

Dù hiện tại hàng rào vẫn hoạt động, song những ô hỏng kia nếu không bù lại, về lâu dài sẽ thành mối họa ngầm cho an toàn.

Khi Mộc Tuyết Nhi còn đang tính toán số tín dụng cần để tu bổ hàng rào, từng hộ gia đình quanh khu vực lập tức nhận được thông báo: “Hàng rào phòng hộ đã được mở lại, mọi thành viên chú ý an toàn.”

Tin vừa phát, có người thở phào mừng rỡ, cũng có kẻ lo lắng thấp thỏm.

Ba ngày tiếp theo, Mộc Tuyết Nhi miệt mài hấp thu tri thức về thế giới này, tốc độ nhanh đến kinh ngạc.

Sáng sớm hôm ấy, khi ánh bình minh vừa ló, cô nghe thấy tuần cảnh báo tin ngoài cổng.

Từ xa điều khiển mở cổng lớn, Mộc Tuyết Nhi thay bộ đồ đen trang trọng, bước ra đón, vì hôm nay là ngày tro cốt của “vυ" Tần” được đưa về.

“Mộc tiểu thư, xin chia buồn.” Tuần cảnh máy móc nghiêm trang trao cho cô hũ tro bạc.

“Cảm ơn.”

“Đó là bổn phận của chúng tôi. Mộc tiểu thư, hẹn gặp lại.”

“Hẹn gặp lại.”

Tuần cảnh rời đi, Mộc Tuyết Nhi ôm hũ tro tiến về hậu viện, nơi từng chôn cất mẹ nguyên chủ. Giờ đây, bia mộ vυ" Tần cũng sẽ đặt cạnh đó.

Lễ an táng diễn ra lặng lẽ, không báo cho ai. Mọi thủ tục đều do cô cùng quản gia máy móc hoàn tất.

Sau khi tang lễ đơn giản kết thúc, Mộc Tuyết Nhi vừa trở về phòng liền nhận được tin nhắn từ người cha ở đế đô.

Ngẫm lại ký ức, đã bao năm nguyên chủ chưa từng được cha gửi tin trực tiếp, quả là chuyện hiếm.

Cô mở tin nhắn, đọc xong, khoé môi nhếch lên nụ cười, song nụ cười không chạm tới đáy mắt.

“Thật nóng lòng.”

Mộc Tuyết Nhi nhếch môi châm biếm. Còn chưa đầy một tháng nữa mới tới sinh nhật mười tám tuổi, vậy mà cha đã vội gửi tin bắt cô “tự lập”.

Nội dung tin nhắn từ đế đô rất rõ: Mộc gia đã nuôi dưỡng cô mười tám năm, nay cô đã trưởng thành, từ giờ trở đi sẽ ngừng gửi vật tư và cắt tiền tiêu vặt hằng tháng.

Nói cách khác, cô phải tự lao động mà sống, Mộc gia sẽ không còn chịu trách nhiệm, cũng không can thiệp vào tương lai của cô.

“Đúng là một người cha tốt…”

Mộc Tuyết Nhi bật cười nhạt. Cô mở bảng sao kê, xác nhận số dư rồi chụp màn hình gửi cho Mộc gia chủ kèm dòng chữ: “Con nghĩ từ năm mười tuổi, con đã tự lập.”

Tại văn phòng, Mộc gia chủ, người vốn không quan tâm con gái lớn, mọi việc đều để vợ xử lý, hơi nheo mắt khi thấy tin.

Ông chưa từng có ý định quá khắt khe, nhưng thực tế: từ năm Mộc Tuyết Nhi mười tuổi, tài khoản cô không hề nhận thêm một xu, vật tư gửi về chỉ toàn dinh dưỡng tề rẻ tiền, quần áo phần lớn là đồ thừa của em gái.

Ông chợt nhớ những năm qua, Mộc Tuyết Nhi vẫn đều đặn gửi về rất nhiều quả xương rồng bà, trong khi chính ông lại tuyên bố “mười tám tuổi thì tự lập”.

Nghĩ đến đây, mặt ông nóng rát, nếu chuyện này lan ra, Mộc gia chắc chắn sẽ bị cười chê.

Ông vội chuyển vào tài khoản cô một triệu điểm tín dụng kèm lời: “Tiền tiêu vặt mấy năm nay cha bù cho con.”

Mộc Tuyết Nhi chỉ mỉm cười, lập tức chuyển trả: “Không cần. Mười năm trước con đã tự sống được, giờ càng sống được. Mong cha nhớ kỹ lời hôm nay.”

“Cái gì?”