Chương 42

“Bà chủ Mộc, không cần như vậy đâu.” Một cô gái vội đứng dậy, ánh mắt sắc bén liếc người đàn ông kia một cái, rồi nghiêm túc nói.

“Chúng tôi chỉ về sớm mấy ngày, không đến mức để cô phải dùng công thức món ăn bồi thường.”

“Đúng đúng, tôi cũng không có ý đó!”Người đàn ông đỏ bừng cả mặt.

“Tôi chỉ nghĩ… hay là bà chủ Mộc mở dịch vụ giao tận nơi thôi.”

“Không sao đâu.” Mộc Tuyết Nhi mỉm cười.

“Lời đã nói ra thì không đổi. Công thức này tôi sẵn sàng chia sẻ.”

Những người này khiến cô cảm thấy rất dễ mến.

Thái độ của họ đối với sự cố lần này vô cùng rộng lượng, nên cô thật lòng muốn tặng họ công thức bánh bao ấy.

Dù sao, riêng trong đầu cô thôi, số công thức nhân bánh bao đã có đến hàng chục loại.

“Thôi, mọi người ăn sáng đi đã.” Mộc Tuyết Nhi vẫy tay cười nói.

“Ăn xong tôi sẽ cho xe buýt đưa mọi người rời khỏi Sa Mạc Long Khô. Cả đêm không ngủ chắc ai cũng mệt rồi. Chỉ là phòng ở của tôi đã kín phòng, đành phiền mọi người sang trấn Sa Chùy nghỉ ngơi.”

Nghe vậy, mọi người cũng không nói thêm gì nữa. Chỉ là khi Lam Sa hoàn trả tiền vé vào cửa, không một ai chịu nhận.

Cuối cùng, Mộc Tuyết Nhi đành tặng mỗi người một vé điện tử không giới hạn thời gian. Lần sau khi họ quay lại thám hiểm, Sa Mạc Long Khô sẽ không thu phí nữa.

Cũng đúng lúc ấy, nhóm Mộc Uyển Nhi vừa thức dậy, rốt cuộc cũng nhìn thấy thông báo khẩn cấp mà Sa Mạc Long Khô gửi đến trong đêm qua.

“Dị thú xâm nhập à? Xem ra hôm nay chúng ta không thể vào sa mạc rồi.”

Trong phòng khách, Thang Thái Hiền ngồi trên sô-pha, nhìn tin tức hiển thị trên quang não, giọng đầy bất lực.

“Ngư Đầu Xà Trùng… trước kia tôi chỉ thấy loáng thoáng trên mạng, không ngờ lần này lại ở gần chúng ta đến vậy.”

Trong nhóm cũng có người tỏ ra cực kỳ hứng thú với "thủ phạm" gây ra chuyện này.

“Có vẻ vụ việc ảnh hưởng rất lớn đến Sa Mạc Long Khô. Lúc nãy tôi vừa ra ban công vận động một chút thì thấy một chiếc xe buýt cũ kỹ kéo từ sa mạc ra không ít người.” Nói xong, người đó còn vén rèm, nhìn ra bên ngoài.

“Cô ấy xử lý rất sáng suốt, suốt đêm đón người rút lui. Tốc độ di chuyển của Ngư Đầu Xà Trùng trên sa mạc kinh khủng lắm, phải nhanh chóng đưa những nhà thám hiểm còn kẹt bên trong ra ngoài. Nếu để về sau có người đυ.ng phải thứ đó thì mới thật sự rắc rối.”

Thang Thái Hiền liếc mắt nhìn ra ngoài phòng, trong lòng cũng thấy may mắn.

Những nhà thám hiểm kia đều đi bộ, mà khu sa mạc này mới mở chưa lâu, nếu không thì làm sao chỉ trong một đêm đã đón hết người về được.

Mộc Uyển Nhi vừa xuống lầu liền nghe thấy mấy lời này thì khẽ thở phào. Sáng sớm nhìn thấy tin tức, cô ta suýt nữa đã nghĩ đây là Mộc Tuyết Nhi cố ý nhắm vào mình.

“Nếu Sa Mạc Long Khô không thể thám hiểm, vậy hay là chúng ta quay về thôi?” Có người tinh mắt thấy Mộc Uyển Nhi xuống liền lập tức chuyển đề tài.

“Đã đến rồi, nào có lý gì chưa nhìn một lần đã về. Nói thật, tôi rất có hứng thú với con dị thú đó.”

Thang Thái Hiền nheo mắt, đầu ngón tay gõ nhịp không đều lên thành sô-pha.

“Anh Hiền, anh đừng đùa. Thực lực của chúng ta thế nào, còn Ngư Đầu Xà Trùng thì thế nào?” Có người nghe vậy liền lộ vẻ sợ hãi. Với chút năng lực này của họ, lao lên chẳng khác nào đi chịu chết.

“Khâu Huy, cậu thật sự ngốc hay giả vờ ngốc vậy? Ai nói là phải đối đầu trực diện với thứ đó?”

Khóe miệng Thang Thái Hiền giật nhẹ. Chẳng lẽ trong mắt mọi người hắn là kẻ không biết tự lượng sức sao?

“Được rồi, chỉ cần không đối đầu trực diện là được. Anh muốn làm thế nào cũng được.”

Khâu Huy nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm, cậu ta thật sự không muốn tiếp xúc trực tiếp với con quái vật kia.

Trái lại, Mộc Uyển Nhi vừa xuống lầu xong lúc này lại cắn môi, xoắn chặt vạt áo. Ngư Đầu Xà Trùng đáng sợ như vậy, thế mà mọi người vẫn không có ý định rời đi.

Ngay khi nhóm của Thang Thái Hiền còn đang bàn bạc trong phòng xem dùng cách gì để được tận mắt nhìn thấy con dị thú biến dị kia, thì Mộc Tuyết Nhi đã đưa vị khách cuối cùng được sơ tán lên xe.

“Quản gia, đã liên lạc được với nhóm La Thành chưa?”

Mộc Tuyết Nhi đứng trước cửa, vẫy tay tiễn khách trên xe rời đi, rồi quay sang hỏi quang não.

“Xin lỗi bà chủ, hiện tại vẫn chưa liên lạc được với bọn họ.”

Quản gia mạng lưới đáp lại, giọng mang theo áy náy.

“Liên hệ với đoàn lính đánh thuê Tạp Phu, chuyển toàn bộ tọa độ truy vết cho họ.”