Bước ra ngoài không lâu, Mộc Uyển Nhi nghe người khác nói Thang Thái Hiền đi dạo một mình. Biết tin, cô ta liếc nhìn bạn thân một cái, chỉnh lại dung nhan rồi đẩy cửa ra ngoài.
Tà váy dài khẽ lay, lớp trang điểm tinh tế, môi nở nụ cười dịu dàng, Mộc Uyển Nhi đi tìm Thang Thái Hiền.
Đang định cất tiếng gọi thì chợt thấy từ Nhất Hào Lâu cách đó không xa có một người bước ra. Nhìn kỹ lại, chẳng phải Mộc Tuyết Nhi, kẻ đã khiến cô ta mất mặt giữa trưa thì là ai.
Vốn muốn để Thang Thái Hiền thấy mình ở trạng thái hoàn hảo nhất, cô ta quyết định đợi Mộc Tuyết Nhi rời đi rồi mới tiến lên.
Không ngờ Thang Thái Hiền lại chủ động gọi Mộc Tuyết Nhi, hơn nữa vẻ dịu dàng trên gương mặt hắn khiến lòng cô ta dâng lên từng đợt ghen ghét.
Đặc biệt là ánh mắt cuối cùng Thang Thái Hiền dành cho Mộc Tuyết Nhi, cô ta hiểu quá rõ.
Một người đàn ông một khi đã nảy sinh dù chỉ một chút hứng thú với một người phụ nữ khác, sau này sẽ phát triển thế nào, đến kẻ ngốc cũng đoán ra được.
Nghĩ đến đó, Mộc Uyển Nhi thoáng lóe lên vẻ phẫn hận trong mắt, rồi xoay người trở về phòng.
“Uyển Nhi, sao lại quay về rồi?” Mấy người đang ngồi trong phòng khách trò chuyện thấy cô ta trở lại thì cười hỏi.
“Không tìm được người. Mọi người đang nói chuyện gì vậy?”
Trước khi bước vào cửa, Mộc Uyển Nhi đã kịp thu lại cảm xúc, lúc này mỉm cười dịu dàng, rõ ràng không muốn nhắc đến chuyện bên ngoài.
“Ngày mai vào sa mạc, bọn tôi đang bàn xem nên đi theo hướng nào.”
Lụa Hoa ngước mắt liếc cô ta một cái, đáy mắt khẽ ép xuống một tia cười mà người khác khó nhận ra.
“Ngày mai à…” Nghe đến hai chữ sa mạc, Mộc Uyển Nhi lập tức nhớ tới những lời Mộc Tuyết Nhi nói với mình lúc trưa.
Tuổi còn trẻ, khả năng che giấu cảm xúc tự nhiên không hoàn hảo, nên khi sắc mặt cô ta thoáng cứng lại, trong mắt lộ ra vẻ hoảng hốt chưa kịp che giấu, thì đã bị Lụa Hoa đối diện nhìn thấy rõ ràng.
“Sao thế, em gái Uyển Nhi không khỏe à? Sắc mặt trông không được tốt lắm.”
Lụa Hoa dựa người ra sau, cười duyên dáng, động tác quyến rũ gác chân phải thon dài lên chân trái.
“Chắc chiều nay ngủ hơi lâu, đầu có chút choáng.”
Mộc Uyển Nhi ngượng ngùng cười đáp, trong lòng lại càng thêm chướng mắt Lụa Hoa, không biết nói thì không thể nói ít lại một chút sao?
Hơn nữa anh Thái Hiền đâu có ở đây, bày ra cái dáng vẻ yêu mị đó cho ai xem chứ.
“Hay thế này đi, Uyển Nhi. Tớ thấy phong cảnh bên ngoài khá dễ chịu, tớ đi dạo cùng cậu một lát, hít thở không khí trong lành có khi sẽ đỡ hơn.”
Là bạn thân của Mộc Uyển Nhi, cô ấy tự nhiên nhìn ra tâm trạng bạn mình không ổn, liền chủ động tìm cớ giải vây.
“Ừ, vậy mọi người cứ nói chuyện, tôi với Ca Cao ra ngoài đi dạo một chút.” Mộc Uyển Nhi gật đầu, rồi cùng Ca Cao bước ra ngoài.
Những người còn lại thấy vậy cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục quay lại đề tài đang bàn lúc nãy.
“Uyển Nhi, có phải cậu đang có tâm sự không?” Ra ngoài rồi, hai người đi trên khoảng sa mạc trống trải không một bóng người.
Ca Cao liếc nhìn quanh một vòng, xác nhận không có ai, lúc này mới nhỏ giọng hỏi.
“Ca Cao, tớ…” Mộc Uyển Nhi nghe vậy liền siết chặt tay Ca Cao, vẻ mặt lưỡng lự, muốn nói lại thôi.
“Chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi, có chuyện thì đừng giữ trong lòng. Nói với tớ đi, biết đâu hai đứa cùng nhau nghĩ ra cách thì sao.”
Ca Cao vỗ nhẹ lên mu bàn tay Mộc Uyển Nhi, ánh mắt đầy lo lắng. Rõ ràng trước khi đến đây ai cũng hào hứng vui vẻ, vậy mà vừa đặt chân tới nơi, Uyển Nhi lại trở nên nặng nề như vậy.
“Ca Cao, trước khi tới đây, cậu còn nhớ tớ từng nói gì với cậu không? Mảnh Sa Mạc Long Khô này vốn là của tớ.” Mộc Uyển Nhi hít sâu một hơi, dường như gom hết can đảm mới chịu mở miệng.
“Tớ nhớ. Có chuyện gì xảy ra sao?” Ca Cao nhíu mày.
Trong ấn tượng của cô, Sa Mạc Long Khô chính là nơi mỗi năm Uyển Nhi đều gửi cho nhà cô cả giỏ xương rồng bà quả ngọt lịm, mọng nước.
“Chuyện này… cũng xem như bí mật của Mộc gia.” Giọng Mộc Uyển Nhiên trầm xuống.
“Cha tớ ở bên ngoài còn có một người con gái. Cách đây không lâu, cô ấy vừa tròn mười tám tuổi. Cha muốn để cô ấy có chỗ đứng riêng bên ngoài, nên đã để Sa Mạc Long Khô lại cho cô ấy. Tớ cũng hiểu, một cô gái sống bên ngoài không dễ dàng gì. Sáng nay sau khi cha nói chuyện này với tớ, tớ còn có thể nói gì được nữa? Dù sao tớ cũng là tiểu thư lớn lên trong đãi ngộ của Mộc gia, chẳng lẽ lại đi tranh giành với một cô gái quê mùa như cô ấy sao.”
Nói đến đây, giọng Mộc Uyển Nhi đầy u uất. Rõ ràng không nỡ, nhưng lại không để lộ dù chỉ một chút oán trách.