Chương 37

“Tôi tha thứ cho anh. Với bữa tối nay, hành động của anh đã đủ chứng minh sự ngon miệng của nó rồi. Ngô tiên sinh cứ từ từ thưởng thức, tôi còn có việc, xin cáo từ.”

Mộc Tuyết Nhi đưa tay đỡ người đang cúi mình xin lỗi trước mặt đứng thẳng dậy. Ngô Giả là người nói được làm được, tính cách như vậy khiến cô khá thưởng thức.

“Cảm ơn, bà chủ Mộc đi thong thả.”

Ngô Giả ngẩng đầu lên, vừa hay thấy trên gương mặt cô treo nụ cười dịu dàng, ôn hòa ngọt ngào, khiến anh ta thoáng chốc ngẩn người.

“Không tệ, hiệu quả livestream rất tốt.”

Ra khỏi phòng, Mộc Tuyết Nhi nhìn tin nhắn Lam Sa gửi tới, đôi mắt cong lên như trăng rằm.

Chỉ trong thời gian ngắn, số vé vào cửa của Sa Mạc Long Khô được đặt mua trên mạng đã vượt trăm, còn khu phòng ở thì đã kín chỗ, không thể đặt trước thêm nữa.

“Bà chủ Mộc?”

Ngay lúc Mộc Tuyết Nhi chuẩn bị quay về, một người đàn ông bên cạnh chợt gọi cô lại.

“Anh là?”

Người đàn ông trước mặt chừng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, dung mạo ôn hòa, tuấn tú, trông giống một du khách đến sa mạc thám hiểm.

“Quả nhiên là bà chủ Mộc. Vừa rồi tôi cũng ở trong phòng livestream của Ngô Giả, không ngờ bây giờ lại gặp được cô ở đây. Tôi tên là Thang Thái Hiền, chào cô.”

Thang Thái Hiền vốn định về tìm bạn bè rồi tra cứu Baidu về cẩm nang Sa Mạc Long Khô, không ngờ lại tình cờ thấy được livestream của Ngô Giả.

Nhìn bà chủ Mộc xuất hiện trong buổi livestream, Thang Thái Hiền chợt nhớ tới lúc trưa, khi Mộc Uyển Nhi ra ngoài rồi trở về với ánh mắt vẫn chưa giấu hết vẻ hoảng sợ.

Vì thế hắn đã hỏi thăm một vị trưởng bối trong nhà, kết quả phát hiện ra một chuyện khiến người ta kinh ngạc: quyền sở hữu Sa Mạc Long Khô lại được đăng ký dưới tên một người họ Mộc, tên là Mộc Tuyết Nhi.

Còn chuyện Mộc Uyển Nhi nói đây là “sa mạc của cô ta” rõ ràng chỉ là lời nói dối. Vì sao cô ta lại nói như vậy, hiện tại hắn vẫn chưa hiểu rõ.

“Chào anh, đúng là trùng hợp thật. Hoan nghênh mọi người đến Sa Mạc Long Khô thám hiểm, chúc các anh có quãng thời gian vui vẻ tại đây.”

Mộc Tuyết Nhi không có ý định nán lại, nói xong lời chúc mang tính xã giao liền chuẩn bị rời đi.

“Cảm ơn. Tôi muốn hỏi bà chủ Mộc một chút, bữa tối ngày mai có thể làm phiền cô không?”

Thang Thái Hiền tỏ ra vô cùng hứng thú với mấy món ăn mà Ngô Giả đã ăn ngấu nghiến trong livestream.

“Chuyện này… để ngày mai rồi nói. Tôi nấu ăn hoàn toàn dựa vào tâm trạng.”

Đúng lúc ấy, Mộc Tuyết Nhi liếc thấy ở phía trước không xa có người đang nép bên mái hiên, trong lòng liền nảy sinh vài phỏng đoán về thân phận của người đứng trước mặt.

“Hy vọng ngày mai tâm trạng của Mộc tiểu thư vẫn tốt như hôm nay, tôi thật sự rất mong chờ mỹ thực do cô làm ra.”

Thang Thái Hiền mỉm cười ấm áp. Mỹ nhân nấu ăn, nghĩ thôi cũng đủ khiến người ta chờ đợi.

“Tạm biệt.”

Mộc Tuyết Nhi gật đầu đáp lễ, rồi xoay người rời đi.

Nhìn theo bóng lưng cô dần xa, Thang Thái Hiền cong môi cười, ánh mắt lộ rõ hứng thú: “Khá là có cá tính.”

Trở về nhà, cảm nhận được tinh thần lực đã hồi phục sau cả buổi trưa, Mộc Tuyết Nhi gần như không do dự, lập tức lên thẳng tầng cao nhất.

Bước lên sân thượng, cô vui vẻ ngồi xổm trước mấy chậu hoa, nhìn những mầm non cao lên thêm một chút.

Ánh chiều tà màu ấm xuyên qua l*иg bảo hộ, chiếu khắp sân thượng, chiếu lên gương mặt cô một tầng ráng đỏ, khiến vẻ mặt lúc này càng thêm dịu dàng, điềm tĩnh.

Không dừng lại lâu trước chậu hoa, cô quay về chiếc án thư ở giữa sân thượng.

Giấy trắng trải ra, nàng ngồi thẳng lưng, cầm bút bắt đầu viết. So với những lần trước chỉ có thổ, mộc, thủy, hôm nay trên giấy xuất hiện thêm một chữ lạ.

Hóa cát thành đất, mộc vùi trong đất sinh mầm xanh.

Hóa nước thành tụ, thêm sinh khí.

Cây cối nối tiếp nhau mọc lên.

Từng chữ từng dòng, kèm theo tinh thần lực rót vào. Nếu có người nhìn thấy chữ viết trên tờ giấy này, chắc chắn sẽ cảm nhận được sự khác biệt so với chữ viết thông thường, chỉ là sự khác biệt ấy lại không thể dùng mắt thường nhận ra.

Bên này Mộc Tuyết Nhi viết vô cùng chuyên chú, thì bên kia Mộc Uyển Nhi lại bắt đầu âm thầm “ủ mưu”.

Hoàng hôn trên sa mạc hôm nay yên ả không gió, ráng chiều đỏ rực khiến biển cát mênh mông trước mắt nhuốm thêm một tầng dịu dàng.

Sau bữa tối, thấy cảnh sắc như vậy, tự nhiên có người đề nghị ra ngoài tản bộ.

Sau khi nghỉ ngơi cả buổi trưa, Mộc Uyển Nhi đã lấy lại tinh thần.

Lúc này cô thay một bộ trang phục điều hòa nhiệt độ khác, dưới ánh mắt mong chờ của cô bạn Ca Cao, cuối cùng cũng bước ra khỏi phòng.