Lụa Hoa uống một ngụm nước trái cây, lúc này mới tò mò hỏi.
“Bên đó là khu làm việc.”
Mộc Uyển Nhi cụp mắt xuống, dĩ nhiên không thể nói đó là nơi ở của chủ nhân thực sự của sa mạc.
“Hôm qua vũ hội kết thúc muộn, mọi người mệt thì cứ về phòng nghỉ ngơi trước. Tôi có chút việc cần ra ngoài một chuyến.”
Mộc Uyển Nhi liếc nhìn bầu trời bên ngoài. Hôm nay chắc chắn chưa thể trực tiếp vào sa mạc thám hiểm, nhân lúc này cô ta vừa hay đi tìm Mộc Tuyết Nhi.
Những người khác nghe vậy liền khoát tay, bắt đầu bàn bạc chuyện chuẩn bị đồ đạc cho ngày mai xuất phát.
Tại tầng cao nhất của khu kiến trúc hình tròn, khi Mộc Tuyết Nhi nhận được tin Mộc Uyển Nhi tìm đến, cô hoàn toàn không thấy bất ngờ.
Bảo cô ta đợi bên ngoài vài phút, đến khi xử lý xong việc trong tay, Mộc Tuyết Nhi mới thong thả bước xuống lầu.
“Có chuyện gì?”
Nhìn Mộc Uyển Nhi đang ngồi trong phòng khách với vẻ mặt khó chịu, cô đi thẳng tới, ngồi xuống ghế đối diện, giọng nhàn nhạt hỏi một câu.
“Mộc Tuyết Nhi, tôi là em gái cô đấy, thái độ đó của cô là sao?”
Cơn giận mà Mộc Uyển Nhi vừa gắng đè xuống, khi nhìn thấy vẻ bình thản của Mộc Tuyết Nhi, lập tức bùng lên trở lại.
“Em gái định gϊếŧ chị đoạt tài sản à?”
Mộc Tuyết Nhi nhướn mày nhìn cô ta. Tuy chuyện nguyên chủ chết thế nào, cha cô đã đưa ra một lời giải thích khác, nhưng chính vì mấy câu nói tránh nặng tìm nhẹ ấy, lại khiến cô liên tưởng đến khả năng này.
“Cô… cô nói bậy gì vậy!”
Mộc Uyển Nhi nghe xong thì đồng tử co rút, chuyện này mẹ cô ta chưa từng nói với ai.
“Tôi có nói bừa hay không, chính cô rõ nhất.”
Thấy phản ứng này, trong lòng Mộc Tuyết Nhi đã hoàn toàn xác định, xem ra suy đoán của cô không sai.
“À đúng rồi.”
Cô mỉm cười, giọng nói chậm rãi: “Cha có nói với các người chưa? Mảnh sa mạc này, cho dù tôi có chết, cũng sẽ không thuộc về Mộc gia, càng không thuộc về các người. Bởi vì khi còn sống, mẹ tôi đã để lại di chúc: nếu Mộc Tuyết Nhi gặp bất trắc, sa mạc này sẽ được giao lại cho quốc gia.”
Thấy ánh mắt Mộc Uyển Nhi chớp liên tục, nụ cười của Mộc Tuyết Nhi càng thêm u ám.
“!!!”
Mộc Uyển Nhi trừng lớn mắt, không dám tin.
“Nghe nói ngày mai các người sẽ vào sa mạc thám hiểm?”
“Để cảm ơn các người bao năm nay đã chăm sóc đặc biệt cho tôi, tôi tặng cô một tin.”
Mộc Tuyết Nhi đứng dậy, cố ý nhấn mạnh hai chữ "đặc biệt".
Cô bước đến bên cạnh Mộc Uyển Nhi, cúi người xuống, kề sát tai cô ta, cười khẽ nói: “Nghe cha nói, những kẻ từng ra tay hại tôi đã bị truy sát trong sa mạc, ba chết năm trốn. Không biết lần này các người vào đó, vận khí thế nào, có vô tình gặp phải bọn chúng hay không. Cho nên… nhớ cẩn thận nhé, em gái.”
“Dù sao ảnh chụp gia đình Mộc gia "hòa thuận yêu thương" vẫn treo đầy trên mạng. Cũng không biết đến lúc đó, bọn chúng nhìn thấy cô có nhận ra ngay không, rồi tiện tay đẩy luôn tội "đồng lõa bị diệt khẩu" lên đầu cô nhỉ?”
Nói xong, Mộc Tuyết Nhi thẳng người dậy, mỉm cười nhìn xuống.
“Cô là ác quỷ sao?”
Mộc Uyển Nhi vô thức liếc sang, vừa hay bắt gặp gương mặt của người vừa ghé tai mình nói chuyện.
Trong mắt cô ta là một mảnh lạnh lẽo rợn người, khóe môi cong lên như cười như không, bộ dáng ấy khiến cả người Mộc Uyển Nhi lạnh toát, da đầu tê dại.
Cô ta bật dậy khỏi ghế sô pha, vẻ mặt hoàn toàn sụp đổ, nhìn Mộc Tuyết Nhi bằng ánh mắt vừa sợ hãi vừa không thể tin nổi.
Đến lúc này, cô ta mới thực sự tin lời mẹ nhắn: vì kế hoạch lớn, tuyệt đối đừng trêu chọc Mộc Tuyết Nhi.
Người có thể nhẫn nhịn suốt nhiều năm như vậy, chắc chắn không đơn giản như bọn họ vẫn thấy.
“Tôi là chị của cô mà, đừng nói bậy chứ.”
Thấy vẻ hoảng loạn của Mộc Uyển Nhi, Mộc Tuyết Nhi vô cùng hài lòng, khóe môi cong lên đầy thích thú.
“Ai là em gái của cô! Cô chính là ác quỷ!”
Nụ cười trên mặt Mộc Tuyết Nhi lúc này giống hệt dáng vẻ dịu dàng khi họ từng video trước đây, ánh mắt cong cong, trông như có thể khiến người ta buông lỏng cảnh giác. Nhưng chính sự tương phản ấy lại càng làm Mộc Uyển Nhi lạnh sống lưng.
Không dám ở lại thêm, Mộc Uyển Nhi lảo đảo lùi về sau rồi quay đầu chạy thẳng ra cửa.
Cô ta không muốn tiếp xúc thêm dù chỉ một chút với người phụ nữ này nữa. Mẹ nói đúng, thủ đoạn của Mộc Tuyết Nhi, cô ta hoàn toàn không thể so sánh.
Cô ta phải đợi anh trai đến. Anh trai nhất định sẽ khiến Mộc Tuyết Nhi phải quỳ xuống cầu xin!
Nhìn bóng dáng Mộc Uyển Nhi chật vật bỏ chạy, Mộc Tuyết Nhi dựa vào cửa, cười vô cùng sảng khoái. Đúng là không chịu nổi một cú dọa.