Chương 33

Cúp video của Mộc Uyển Nhi xong, Mộc Tuyết Nhi cũng chẳng buồn để tâm thêm. Trong lòng cô, Mộc Uyển Nhi hoàn toàn không đáng giá bằng việc tích trữ đang diễn ra trước mắt.

Trái lại, ở phía bên kia, Mộc Uyển Nhi bị cắt video, sau một hồi kinh ngạc đến sững sờ mới định mở miệng mách mẹ.

Cũng đúng lúc này, cô ta mới phát hiện mẹ mình đã để lại cho cô một loạt tin nhắn.

“Uyển Nhi, thế nào rồi?” Bạn thân Ca Ca bước tới, hỏi han.

“Mẹ tớ đã đặt xe sẵn ở bên ngoài rồi. Trên đường còn có thể ngắm phong cảnh, chúng ta cùng đi nhé.”

Mộc Uyển Nhi ép xuống chấn động trong lòng, mỉm cười nhìn bạn mình. Cô ta thật sự không ngờ, Mộc Tuyết Nhi – kẻ xưa nay luôn cúi đầu nghe lời, lại dám phản kháng bọn họ.

“Tự đặt xe à?”

Ca Ca nghe vậy thì hơi khó hiểu. Dù sao khu sa mạc này đang trong giai đoạn khai phá thám hiểm, xe đưa đón lẽ ra phải do bên tổ chức chuẩn bị.

“Vì hạng mục này mới mở, nhiều phương tiện còn chưa hoàn thiện.”

Mộc Uyển Nhi nói dối mà mặt không đổi sắc, vừa nói vừa kéo Ca Ca đi về phía Thang Thái Hiền và những người kia.

Ca Ca nghĩ lại thấy cũng có lý, liền không hỏi thêm.

“Anh Thái Hiền, xe ở ngoài rồi, chúng ta đi thôi.”

Mộc Uyển Nhi đứng trước mặt Thang Thái Hiền, ánh mắt nhìn hắn càng thêm e thẹn.

“Ừ, đi thôi.”

Thang Thái Hiền mỉm cười dịu dàng với cô ta, sau đó ra hiệu cho những người bên cạnh cùng theo.

“Thái Hiền, chẳng phải trước giờ cậu luôn là kiểu giải quyết xong người hiện tại rồi mới trêu chọc người tiếp theo sao?”

Thấy thái độ của Thang Thái Hiền đối với Mộc Uyển Nhi, một người bạn thân ghé sát, liếc về phía cửa ra vào rồi hạ giọng nói.

“Đã giải quyết rồi.”

Thang Thái Hiền liếc người kia một cái, sau đó sải bước nhanh hơn.

“Mọi người lên xe đi.”

Theo lời mẹ dặn, Mộc Uyển Nhi đi tới chiếc xe buýt mà mẹ cô ta đã đặt sẵn cho bọn họ, rồi bắt đầu gọi mọi người lần lượt lên xe.

Chiếc xe buýt trước mắt có thể ngồi hơn hai mươi người, trang bị bên trong vô cùng đầy đủ: ghế ngồi êm rộng, không gian thoáng đãng, tầm nhìn rất tốt, được xem là một trong những chiếc xe buýt tốt nhất ở trấn Sa Chùy.

Tuy không giống phương tiện bay mà họ từng hình dung, nhưng Thang Thái Hiền và những người khác cũng hiểu rõ điều kiện nơi này chỉ có vậy, nên chẳng ai phàn nàn gì.

Hơn nữa, vốn quen đi phi hành khí, thỉnh thoảng đổi sang xe buýt thông thường, nhìn cảnh nhà cửa hai bên đường dần lùi về phía sau, lại mang đến một cảm giác rất khác.

Chẳng mấy chốc, xe buýt rời khỏi trấn Sa Chùy, tiến thẳng về Sa Mạc Long Khô. Trước mắt là biển cát vàng mênh mông vô tận.

Ban đầu, mọi người còn khá hứng thú, nhưng nhìn mãi một màu sắc đơn điệu ấy, chút tò mò còn sót lại cũng dần bị bào mòn.

Ngồi ở hàng ghế phía sau, Mộc Uyển Nhi nhân cớ báo bình an cho người nhà, lặng lẽ liên lạc với mẹ mình.

Khi nhìn thấy tin nhắn dặn cô ta tạm thời đừng trêu chọc Mộc Tuyết Nhi, trong mắt Mộc Uyển Nhi thoáng hiện một tia mất kiên nhẫn.

Những lời như “đường còn dài” mẹ nói, cô ta hoàn toàn không để tâm.

Thứ duy nhất vang vọng trong đầu cô ta lúc này là: hiện tại cô ta vẫn chưa có cách nào giành được mảnh sa mạc này, hơn nữa cha cô ta đã biết mẹ đang nhắm vào nơi này, còn vì chuyện đó mà cảnh cáo bà một phen.

Nghĩ đến thái độ trước đây của Mộc Tuyết Nhi đối với bọn họ, trong lòng Mộc Uyển Nhi càng thêm khó chịu.

Không ngờ cô lại là kiểu người trước mặt một bộ, sau lưng một bộ, giả vờ ngoan ngoãn suốt bao năm, đến thời khắc mấu chốt lại không chút do dự quay sang đâm mẹ cô ta một nhát.

“Tòa số 4 và số 5 đến rồi.”

Sau một đoạn đường dài, tài xế dừng xe, quay đầu nói với hành khách phía sau.

“Uyển Nhi, xuống xe.”

Ca Ca vỗ nhẹ vào Mộc Uyển Nhi, kéo cô ta ra khỏi màn hình quang não.

“Ừ, mọi người xuống xe đi. Hai tòa nhà này được giữ lại cho chúng ta, mọi người sắp xếp xem ở thế nào cho tiện.”

Mộc Uyển Nhi tắt quang não, xuống xe rồi chia mã nhận phòng của hai căn nhà cho mọi người.

Cả đoàn tổng cộng mười người, hai căn nhà hoàn toàn đủ chỗ.

“Tiểu thư, các vị đã đến rồi. Tôi đã chuẩn bị sẵn nước trái cây cho cô và các vị khách, mời mọi người vào trong giải khát.”

Lúc này, một người phụ nữ ăn mặc chỉnh tề mỉm cười bước ra từ bên trong. Đó là quản gia do mẹ Mộc Uyển Nhi sắp xếp từ trước, phụ trách lo liệu mọi việc ăn ở của họ trong sa mạc.

“Ừ.”

Mộc Uyển Nhi đáp khẽ, rồi dẫn mọi người đi vào tòa nhà số 4.

“À phải rồi, lúc nãy chúng ta đi ngang qua khu kiến trúc hình tròn kia là làm gì vậy? Em thấy môi trường ở đó trông khá ổn.”