Chương 30

Mộc phu nhân đã ngoài bốn mươi nhưng được bảo dưỡng rất tốt, dáng người thướt tha uyển chuyển, tay bưng cốc sứ, vẻ mặt dịu dàng mỉm cười bước tới bên Mộc gia chủ.

“Tiểu Liên, trong cái nhà này, anh có từng bạc đãi mẹ con ba người các em không?”

Vốn đang đầy bụng lửa, Mộc gia chủ khi nhìn thấy nụ cười dịu dàng của vợ, cơn tức trong lòng lập tức xẹp xuống quá nửa.

“Ông xã, anh nói vậy là ý gì?” Hạ Liên mỉm cười, ánh mắt khẽ khựng lại, nhưng trên mặt không lộ ra chút cảm xúc nào.

“Mộc Tuyết Nhi hiện giờ chỉ còn sót lại mỗi Sa Mạc Long Khô trơ trọi, bên trong chẳng có gì cả, vậy mà em vẫn chưa định buông tha con bé sao?”

Mộc gia chủ nhìn người vợ đang tiến lại gần mình, nhướng mày, rồi ném một xấp tài liệu xuống trước mặt bà ta.

“Anh vẫn luôn cho rằng em hiểu chuyện. Giờ là muốn anh đổi một Mộc phu nhân khác sao?”

Thấy Hạ Liên cầm lấy tài liệu, gân xanh trên tay nổi lên, Mộc gia chủ lập tức giáng thêm một đòn nặng nề.

“Thưa lão gia, chuyện này là lỗi của em. Sau này em sẽ không tái phạm nữa, xin ngài tha thứ.”

Vừa nghe đến chuyện đổi Mộc phu nhân, sắc mặt Hạ Liên lập tức tái nhợt. Bà ta có thể đi đến vị trí hôm nay, ngoài việc là mối tình đầu của lão gia, còn bởi vì bà ta biết điều, hiểu chừng mực.

Chuyện Sa Mạc Long Khô lần này, là vì không chịu nổi việc con gái mình nài nỉ, nên bà ta mới sắp đặt ra một màn như vậy.

Vốn bà ta cho rằng địa vị của mình đã đủ vững chắc, mà lão gia cũng đã hoàn toàn hết hy vọng với con bé hoang dã ở Sa Mạc Long Khô kia. Không ngờ hôm nay, lão gia lại nổi giận vì hành động của bà.

Danh xưng Mộc phu nhân suốt mấy năm nay khiến bà ta dần trở nên kiêu căng, để rồi quên mất rằng, cho dù lão gia không ưa Mộc Tuyết Nhi mang đồ đằng hệ mộc kia đến đâu, thì cô vẫn là con gái mang dòng máu của ông.

“Mộc Tuyết Nhi hiện tại coi như đã tách khỏi Mộc gia, các người không cần tiếp tục gây khó dễ cho conbé nữa. Hơn nữa, sau này mọi thứ của Mộc gia đều sẽ là của Dương Húc, đã rõ chưa?”

Sau khi gõ một gậy, Mộc lão gia lại dịu giọng nói, rõ ràng là vẫn xót xa khi thấy dáng vẻ này của bà ta.

“Em hiểu rồi, thưa lão gia. Sau này sẽ không như vậy nữa.” Hạ Liên thấy lão gia đã cho mình một lối xuống, vội vàng thuận theo.

“Liên Nhi, em là người hợp ý anh nhất, đừng để anh thất vọng.” Ôm bà ta vào lòng, giọng Mộc gia chủ mềm đi không ít.

Dù sao bà ta cũng là người ông từng bất chấp tất cả để có được khi còn trẻ nông nổi.

“Lão gia cứ yên tâm, em nhất định sẽ không làm ngài thất vọng thêm lần nào nữa.”

Hạ Liên tựa vào người Mộc gia chủ, giọng nói ngọt ngào hơn, nhưng ánh mắt vẫn còn hoảng loạn.

Vừa rồi bà ta suýt nữa đã nghĩ lão gia muốn nhân cơ hội này đuổi bà ta ra khỏi nhà, rồi nâng đỡ con tiện nhân bên ngoài kia lên.

“À đúng rồi, mấy ngày nay sao không thấy Uyển Nhi?” Cảm nhận thân thể mềm mại trong lòng, bàn tay to của Mộc gia chủ khẽ vuốt lưng bà ta rồi đột nhiên khựng lại. Ông đã mấy ngày không gặp con gái.

“Uyển Nhi đi chơi với bạn học, vài ngày nữa sẽ về.” Hạ Liên nghe vậy tim chợt thắt lại.

Ý định vừa nhen nhóm muốn xử lý “con hồ ly tinh” bên ngoài kia lập tức bị bà ném ra sau đầu, bởi lúc này bà ta không dám trước mặt lão gia nói rằng hôm qua Uyển Nhi cùng bạn học vừa nhắc đến Sa Mạc Long Khô.

“Thôi, đừng nói về con bé nữa. Hôm nay em mua được một bộ đồ rất đẹp, để em đi thay rồi cho ngài xem nhé.”

Hạ Liên ngẩng đầu, nở nụ cười kiều mị, thuận thế chuyển chủ đề. Chuyện của Uyển Nhi, lát nữa bà ta sẽ tự gửi tin nhắn nhắc nhở, bảo con bé đừng làm quá.

Mộc gia chủ nghe vậy cũng chỉ khoát tay cho bà ta đi.

Trong khi đó, Mộc Tuyết Nhi đang ở nhà với tâm trạng vô cùng phấn khởi, hoàn toàn không biết rằng có một “ngôi sao xui xẻo” đang dẫn theo cả nhóm bạn bè, hăm hở tiến về phía Sa Mạc Long Khô.

Đêm buông xuống, bầu trời đầy sao.

Dưới màn đêm rực rỡ ánh tinh quang ấy, một chiếc phi thuyền chậm rãi lướt đi. Tốc độ được cố ý hạ thấp, nhưng cũng chỉ bằng một phần trăm so với ban ngày.

Bên ngoài đêm tối tĩnh lặng, đẹp đến nao lòng, còn bên trong phi thuyền thì đèn đuốc rực rỡ, ca hát nhảy múa ồn ào náo nhiệt, tạo thành sự đối lập mạnh mẽ với khung cảnh yên bình bên ngoài.

Nhìn những người bên trong ăn mặc chỉnh tề, sang trọng, cùng với bàn dài tự chọn trước mặt bày đầy mỹ thực và rượu ngon, đủ để thấy rằng những vị khách có thể bước lên chiếc phi thuyền này hẳn không phú thì quý.