Chương 26

Dọn dẹp xong mái nhà, Mộc Tuyết Nhi xuống tầng một, vào phòng khách, lúc này mới kết nối với quản gia mạng của tòa nhà số một.

“Hello, bà chủ Mộc!”

Vừa mở video, Đại Thành đã cười tươi chào cô. Cằm anh ta còn lún phún râu xanh chưa kịp xử lý, so với lần gặp đầu tiên thì trông tiều tụy hơn hẳn.

“Nếu các anh còn không quay lại, tôi đã định báo nguy rồi đấy. Sao rồi, lần này ở trong sa mạc phát hiện được gì à?”

Ánh mắt Mộc Tuyết Nhi lướt qua từng người, quả thật ai cũng đều chật vật hơn người trước.

“Cũng có chút phát hiện, nhưng cứ có cảm giác như bị một lớp sương cát che chắn. Vì thế bọn tôi quyết định ra ngoài tiếp tế một chuyến rồi quay lại.”

Đại Thành gãi gãi sau đầu, bất lực nói. Nếu không phải đồ ăn như dung dịch dinh dưỡng đã cạn, bọn họ vốn chẳng định ra ngoài.

Bởi trong sa mạc, họ luôn có cảm giác rằng chỉ cần thêm chút nữa thôi là sẽ có phát hiện lớn.

“Vẫn còn định quay lại à? Vậy tôi chỉ có thể chúc các anh may mắn.”

Trong mắt Mộc Tuyết Nhi lóe lên chút kinh ngạc. Cô cũng không rõ rốt cuộc bọn họ đã tìm ra manh mối gì.

Dù sao thì theo lời mẹ cô kể, trước kia ông ngoại từng phái đội chuyên gia quét sạch khu sa mạc này rồi, đáng tiếc cuối cùng vẫn chẳng thu được gì, chỉ đơn giản là bị lừa một phen.

Nhưng lần này, bọn họ có thể ở trong sa mạc hơn một tháng mới ra ngoài, hẳn là đã tìm được nguồn nước. Nếu không thì đã sớm phải quay về tiếp nước rồi.

“Trước khi quay lại, bà chủ Mộc làm cho bọn tôi một bữa ngon nhé. Uống dịch dinh dưỡng suốt một tháng, bọn tôi sắp nôn ra rồi.”

Cô gái nói tới đây còn không nhịn được nuốt nước bọt. Có lẽ là nhớ lại biểu cảm lúc Mộc Tuyết Nhi ăn cơm lần trước, nhìn thôi cũng biết là ngon cỡ nào.

“Được thôi. Nhưng chỗ này cách trấn Sa Chùy không gần, nguyên liệu vốn đã đắt, lại thêm phí vận chuyển và phí dịch vụ của tôi, một bữa cơm sẽ không rẻ đâu.” Mộc Tuyết Nhi liếc nhìn mọi người, nhướng mày nói.

“Năm món một canh nhé, năm nghìn điểm tín dụng đủ chứ?”

Anh chàng ngầu đẩy gọng kính lên, mức giá này tương đương nhà hàng lớn ở khu chủ thành.

“Đảm bảo mọi người hài lòng. Đi rửa mặt, đánh răng rồi nghỉ ngơi cho khỏe đi, tối nay tôi sẽ bảo Lam Sa mang đồ ăn sang cho.”

Nghe tiếng điểm tín dụng vào tài khoản vang lên, Mộc Tuyết Nhi vui đến cong cả mày mắt. Đúng là con nhà giàu, ra tay lúc nào cũng hào phóng.

“Phiền bà chủ Mộc, hẹn gặp lại.”

Anh chàng ngầu nói xong, thấy video đã tắt liền bắt đầu giục mấy cô gái đi rửa mặt đánh răng. Tắm rửa xong, họ chỉ muốn nằm dài trên chiếc giường mềm mại mà nghỉ ngơi cho đã.

Chuyến thám hiểm sa mạc lần này thực sự nằm ngoài dự liệu của họ. Ban đầu chỉ định du lịch, tiện thăm dò chút thôi, ai ngờ đúng đêm chuẩn bị quay về lại có phát hiện.

Giờ đây, điều họ muốn nhất chính là vén lớp sương mù ấy lên, nhìn cho rõ ràng.

Nếu cổ thành bị chôn vùi dưới cát kia thật sự bị họ tìm ra… nghĩ thôi cũng đủ khiến người ta kích động.

Trong lúc mọi người xếp hàng rửa mặt đánh răng, bên phía Mộc Tuyết Nhi đã nhanh tay đặt đơn trên chợ rau Quang Võng. Năm món một canh với cô vốn chẳng phải chuyện khó.

Hơn nữa tốc độ giao hàng bên này cũng cực nhanh, từ lúc đặt đến lúc nhận chưa đầy một giờ.

“Chủ nhân, chuyển phát nhanh của ngài đến rồi.”

Tiểu Viên đặt chiếc thùng giữ tươi cỡ lớn vào bếp, thu lại cánh tay kim loại dài thượt, rồi báo với Mộc Tuyết Nhi.

“Đến rồi à, làm phiền em nhé, Tiểu Viên.”

Mộc Tuyết Nhi đứng dậy đi vào bếp, tới gần Tiểu Viên còn giơ tay xoa xoa cái đầu tròn vo của nó.

“Chủ nhân khách sáo rồi, đây là việc Tiểu Viên nên làm.”

Đôi mắt nhỏ đỏ hồng của Tiểu Viên chớp chớp, sau đó ngoan ngoãn quay về góc tường quen thuộc để sạc điện.

“Để xem nên làm món gì trước đã.”

Buộc tạp dề quanh eo, Mộc Tuyết Nhi mở thùng giữ tươi, bắt đầu lần lượt lấy nguyên liệu ra ngoài.

Do động vật biến dị trong tương lai có kích thước quá lớn, nên khi mua sắm, cô chỉ chọn từng phần nguyên liệu riêng lẻ.

Nhưng vì khách trả tiền hào phóng, lần này cô cũng chọn toàn những phần trung cấp khá ngon.

Ví dụ như khúc cá lư trong tay, đó là phần tươi nhất ở chính giữa thân cá. Ướp xong đem hấp, hương vị chắc chắn thơm ngon vô cùng.

Xử lý xong cá, Mộc Tuyết Nhi lại lấy ra một chiếc đùi gà siêu lớn, nặng chừng năm cân, chuẩn bị đem hầm canh.

Thịt đùi gà mềm mịn, kết hợp với công thức dược liệu bí truyền của cô, chỉ cần hầm lên là đảm bảo thơm đến mức khiến người ta “rụng cả lưỡi”.

Canh gà được hầm lửa nhỏ, còn cô thì lấy tiếp một miếng ba chỉ nạc mỡ đan xen vừa vặn ra xử lý.