Nguyên liệu cho món chính đã mua đủ, đến cả mấy loại gia vị thường dùng cô cũng tiện tay lấy thêm một ít. Thực ra chẳng bao nhiêu, mỗi thứ chỉ một chút mà thôi.
Thế nhưng khi ôm giỏ đồ đến quầy thu ngân thanh toán, nghe nhân viên mỉm cười báo giá, tim cô vẫn không tránh khỏi nhói lên.
Một bữa tối mà ngốn mất của cô năm trăm điểm tín dụng, đúng là đắt thật.
Hơn nữa, hôm nay cô còn toàn chọn những nguyên liệu đang giảm giá, loại bình thường nhất, có vài món nhìn giá xong cô liền quay đầu bỏ đi, bởi hiện tại cô thực sự không kham nổi.
Mua xong nguyên liệu, cô lại dạo qua vài chỗ khác, sắm đủ những thứ cần thiết rồi vội vã rời thị trấn, hướng ra ngoài.
Hôm nay chỉ dạo chơi qua loa một vòng mà mặt trời phía tây đã ngả bóng, đến khi cô lấy xe về tới nhà thì ánh hoàng hôn cũng đã tắt hẳn.
Sau giờ tan ca của Lam Sa, cô chui vào căn bếp đã lâu không dùng tới, bắt đầu tất bật nấu nướng.
Nửa tiếng sau, một đĩa rau xanh xào tươi mát được bưng lên bàn, bên cạnh là bát canh bí đao trong veo, trông thôi đã thấy thèm.
Ngoài ra, món khiến Mộc Tuyết Nhi mong đợi nhất chính là đĩa cá kho mà cô đang cầm trên tay.
Những món ăn vốn rất đỗi bình thường, qua tay cô xử lý lại trở nên bắt mắt, sắc màu tươi tắn, khiến người ta không khỏi chảy nước miếng.
Ngồi dưới ban công ngập ánh ráng đỏ, cảnh đẹp hòa cùng mỹ thực, đời người quả thật viên mãn.
Cô ăn từng miếng một, trong màn hình cô đeo mặt nạ che mặt nhưng trông ăn ngon lành vô cùng.
Mỗi lần gắp đũa như chạm thẳng vào tim người xem, khiến ai cũng đều không nhịn được mà tưởng tượng xem mâm cơm ấy hẳn phải ngon đến mức nào.
Ăn xong, Mộc Tuyết Nhi với vẻ mặt mãn nguyện nằm dài trên sô pha xem lại đoạn video vừa quay.
Sau khi cắt ghép và thêm nhạc, cô liền đăng thẳng video ấy lên Weibo chính thức của Sa Mạc Long Khô.
Cô ăn xong thì đi tắm, còn nhóm thanh niên lần trước thuê lạc đà sa mạc ở chỗ cô, lúc này mới cuối cùng tìm được một nơi để nghỉ chân.
Ngồi quây quần bên đống lửa trại, vừa trò chuyện vừa uống dung dịch dinh dưỡng, lướt tin tức với vẻ mặt tạm hài lòng, ai ngờ vô tình mở Weibo liền thấy tài khoản chính thức của Sa Mạc Long Khô vừa cập nhật video mới.
Vì tò mò, họ bấm vào xem, liếc mắt đã nhận ra ngay người đeo mặt nạ trong video.
Thế nhưng lúc này ánh mắt họ chẳng còn đặt trên cô nữa, mà gần như bị mâm đồ ăn trên bàn hút sạch.
Trong khung cảnh ấm áp, trên bàn bày biện đủ sắc - hương - vị, chủ nhân lại ăn uống vô cùng thỏa mãn.
So sánh với việc trong tay bọn họ lúc này chỉ có mỗi dung dịch dinh dưỡng… đúng là trong nháy mắt chẳng còn thấy ngon lành gì nữa!
Weibo chính thức lại đúng lúc đăng video mỹ thực thế này, bà chủ đúng là quá “ác” rồi.
Trong nhà có nhiều người máy nên công việc bán vé vốn do Mộc Tuyết Nhi phụ trách cũng tạm thời nhàn rỗi.
Hôm nay, sau khi kết thúc buổi tự huấn luyện luyện, Mộc Tuyết Nhi dẫn theo người máy vệ sinh của nhà mình đến trước mấy dãy phòng bỏ trống, nơi trước kia chẳng có mấy ai lui tới.
Sau khi đổi cửa sang chế độ mở bằng vân tay, cô cho người máy bắt tay vào dọn dẹp, bởi dự định của cô là sửa sang lại những căn phòng này để mở cửa đón các nhà thám hiểm.
Bên trong tuy không phải kiểu trang hoàng sang trọng như khách sạn cao cấp, nhưng vừa bước vào đã khiến người ta cảm nhận được hơi ấm của một mái nhà.
Nội thất chỉ có những bộ sofa, bàn ghế đơn giản, song tất cả đều do chủ cũ lựa chọn kỹ càng.
Dù giờ trông hơi cũ kỹ, nhưng chỉ cần lau dọn sạch sẽ, vẫn đủ mang lại cảm giác ấm áp dễ chịu.
Đứng trên ban công của một căn nhà nhỏ, Mộc Tuyết Nhi nhìn xuyên qua lớp lá chắn trong suốt phía trước, hướng ra khu sân sau.
Trên bãi cát cách dãy nhà chừng vài chục mét, một cây xương rồng khổng lồ vươn thẳng thân mình sừng sững.
Sau biến dị, nó cao khoảng mười mét, thân chính to khỏe như chiếc chum lớn, ngay cả những nhánh mọc ra từ thân cũng không hề nhỏ.
Giữa biển cát vàng mênh mông, sắc xanh đậm của cây xương rồng ấy trông vô cùng bắt mắt, khiến người nhìn thấy là khó quên.
Nhớ tới đồ đằng xương rồng trên cổ tay mình, Mộc Tuyết Nhi cúi đầu liếc nhìn một cái, rồi nghiêng người đi xuống lầu, tiến thẳng về phía cây xương rồng.
Chỉ là khi còn cách nó chừng mười mét, với thị lực nhạy bén, cô đã nhận ra sự thay đổi trên thân cây.
Cây xương rồng vốn yên lặng phơi mình dưới nắng bỗng trong khoảnh khắc bộc phát, những chiếc gai dài mảnh đồng loạt dựng đứng, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể bắn thẳng về phía cô.
Thấy vậy, Mộc Tuyết Nhi vội điều động tinh thần lực, kích hoạt đồ đằng xương rồng trên cổ tay.