Chương 21

Bức tường vũ khí này là thứ mấy ngày trước cô chợt nhớ ra trong lúc ngủ. Ký ức không quá rõ ràng, lại có vẻ là cảnh tượng khi nguyên chủ còn nhỏ từng lén nhìn thấy lúc mẫu thân vẫn còn sống.

Vì thế, sau khi tỉnh dậy, cô lập tức lên lầu kiểm tra, không ngờ mặt gương này cũng có thể mở khóa.

Nhớ đến đám thổ phỉ đêm hôm nguyên chủ qua đời, mỗi khi rảnh rỗi vào ban đêm, Mộc Tuyết Nhi lại lên đây nghiên cứu mấy khẩu súng năng lượng này.

Tuy chưa thể nói rằng tất cả đều có thể bách phát bách trúng, nhưng ít nhất, với khẩu đơn giản nhất trong tay, cô đã có thể nhắm trúng mục tiêu.

Sau đó, cô đeo lên mặt một chiếc khẩu trang màu đen, kéo mũ choàng xuống. Cả người lập tức chỉ còn lộ ra một đôi mắt.

Với dáng vẻ hơi mang nét thần bí như vậy mà tiến vào trấn Sa Chùy, hiển nhiên có thể dùng vẻ ngoài để răn đe một số kẻ có ý đồ xấu, đồng thời tránh được không ít phiền phức không cần thiết.

Dù sao, người dám tiến vào vùng cực biên hoang nguyên cũng tuyệt đối không phải hạng người tầm thường.

Mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa, Mộc Tuyết Nhi đi xuống gara dưới lầu. Bên trong đậu một chiếc mô tô sa mạc đã lâu không khởi động.

Chiếc xe mang màu vàng đất cũ kỹ. Mộc Tuyết Nhi ngồi lên, hai tay vặn ga, mô tô sa mạc lập tức gầm lên, lao vυ"t ra ngoài.

Rời khỏi gara, cô nhập điểm đến trên giao diện điều khiển. Dưới thao tác của cô, chiếc xe trong khoảnh khắc để lại một vệt tàn ảnh màu vàng ngay tại chỗ.

Sa mạc mênh mông không một bóng người. Dù kỹ năng lái mô tô sa mạc của Mộc Tuyết Nhi còn chưa thuần thục, cũng chẳng ảnh hưởng đến ai.

Huống chi chạy càng về sau, cô càng quen tay, tốc độ càng lúc càng nhanh. Cảm giác gió mạnh quất thẳng vào mặt khiến cô thấy sảng khoái vô cùng.

Vì thế, khi giảm tốc độ ở rìa trấn Sa Chùy, trong lòng cô vẫn còn cảm giác chưa đã.

Trấn Sa Chùy tuy cách sa mạc Long Khô một đoạn, nhưng ở vùng ven trấn vẫn có thể dễ dàng thấy cát vàng bị gió lớn cuốn tới.

Sau khi dừng mô tô sa mạc tại bãi đỗ ngoài trấn, Mộc Tuyết Nhi bước chân vào bên trong.

Ban đầu, hai bên đường chỉ lác đác vài cửa hàng cùng những người qua lại vội vã. Nhưng khi tiến gần trung tâm trấn, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn khác hẳn.

Từng tòa nhà phát sáng với hình dáng khác nhau san sát, người đi lại xung quanh ăn mặc rực rỡ, đủ loại phương tiện giao thông huyền phù thỉnh thoảng lướt qua bên cạnh cô.

Khung cảnh này khác xa trấn Sa Chùy trong ký ức của nguyên chủ. Nghĩ kỹ lại thì đó dường như là hình ảnh khi nguyên chủ còn nhỏ từng thấy. Bao nhiêu năm trôi qua, có thay đổi cũng là điều bình thường.

Đúng lúc Mộc Tuyết Nhi đang quan sát xung quanh, bỗng thấy không xa có một người phụ nữ ôm đứa trẻ chưa đầy một tuổi, vẻ mặt kích động chạy nhanh về phía trước.

Thoáng hiện vẻ nghi hoặc, cô vừa định bỏ qua thì lại thấy phía sau có thêm một cặp cha mẹ khác cũng ôm con chạy vội ngang qua bên cạnh cô.

Hai cặp cha mẹ đi cùng một hướng. Mộc Tuyết Nhi nghĩ ngợi một chút, rồi tò mò bước theo, dù sao nơi cô định đến cũng ở hướng đó.

Vài phút sau, cô theo họ tới trước một quán rượu mang tên Tàn Sát. Ngay sau đó, cô thấy họ vẻ mặt mong chờ xếp hàng trước cửa.

“Xin mọi người dạt ra một chút, quán vẫn còn phải làm ăn nữa.”

Trước cửa, một người đàn ông thô kệch thắt tạp dề trắng quanh hông bước ra, lên tiếng với đám đông đang chen chúc.

“Ông chủ, hôm nay có chuyện gì vậy, sao đông người thế?”

Mộc Tuyết Nhi tiến lên hỏi. Đi đường lâu như vậy cô vừa khát, tiện vào uống chút gì đó, nói không chừng còn nghe ngóng được vài tin tức hữu ích.

“Hôm nay trấn có một đoàn lính đánh thuê thực lực cực mạnh ghé qua. Tâm trạng họ tốt, nên đồng ý làm liên kết tinh thần cho trẻ dưới một tuổi trong trấn.”

Ông chủ nói xong, trong mắt cũng mang theo ý cười. Ai mà không biết giáo phụ được phái đến trấn Sa Chùy trấn kiêu ngạo cỡ nào, giúp trẻ thức tỉnh đồ đằng thì hét giá trên trời, nhân phẩm lại chẳng ra sao.

Nếu không phải năm nay trấn chỉ có mười mấy trẻ sơ sinh, thì cần gì phải nhờ người ngoài đến giúp thức tỉnh đồ đằng.

“Thảo nào.”

Nghe ông chủ nói xong, Mộc Tuyết Nhi tiện tay cầm thực đơn trên bàn. Khi nhìn thấy hình ảnh minh họa phía trên, mắt cô lập tức sáng lên, cô thật sự không ngờ ở đây lại còn bán hamburger.