Chưa kịp hiểu chuyện gì, cô đã bị cái gọi là “hệ thống” kéo tới một thế giới tương lai xa lạ.
Nghe nói, giờ đây linh hồn cô nhập vào thân thể của một “chính mình” ở thế giới song song này.
Khi những ký ức của nguyên chủ vụt qua trong đầu, khóe môi Mộc Tuyết khẽ nhếch thành một nụ cười châm biếm.
Quả nhiên, dù ở thế giới nào, người tốt cũng không phải lúc nào được báo đáp.
Ở thế giới này, Mộc Tuyết Nhi – nguyên chủ, sống cả đời đơn thuần, thiện lương, nhưng cuối cùng lại chết vì chính sự lương thiện ấy.
Nhớ lại cảm xúc tuyệt vọng, hối hận và gần như hắc hóa của nguyên chủ trước khi chết, tim Mộc Tuyết cũng nhói lên theo.
Nếu ở thế giới này, nguyên chủ có thể cứng rắn hơn một chút, hẳn đã không chết thảm nơi sa mạc.
Nghĩ tới những kẻ lấy oán trả ơn, đôi mắt Mộc Tuyết khẽ híp lại, ánh lạnh lóe lên nơi đáy mắt. Sau này nếu gặp lại, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua một tên nào trong đám lang sói ấy.
Nguyên chủ của thân thể này tên là Mộc Tuyết Nhi, so với “Mộc Tuyết” của cô thì chỉ thêm một chữ “Nhi”, nghe mềm mại hơn.
Nhưng thực tế, Mộc Tuyết Nhi quả thực là một cô gái dịu dàng, thiện lương, đáng yêu và tích cực.
Dù năm đó bị cha ruột lưu đày đến sa mạc, cô ấy vẫn chưa từng oán hận ông. Cho đến đêm qua, cô ấy vô tình “dẫn sói vào nhà”, khiến người vυ" em sống nương tựa cùng bị gϊếŧ thảm.
Cái chết của bà là do chính những kẻ đó kia ra. Từ đó, nội tâm cô ấy bắt đầu bùng nổ căm hận và ngay cả khi Mộc Tuyết vừa xuyên tới đây, tâm trạng cô cũng bị cảm xúc còn sót lại ấy ảnh hưởng sâu sắc.
Nhưng giờ đây, sau khi thân thể và linh hồn đã hoàn toàn dung hợp, cô không còn thời gian nghĩ ngợi nhiều.
Ngay khoảnh khắc hợp nhất ấy, một cơn đau dữ dội bất ngờ quét qua toàn thân.
Dù hệ thống đã chữa lành vết thương trí mạng của nguyên chủ, nhưng tổn thương nội tạng vẫn chưa được xử lý vì không còn đủ năng lượng, nên giờ đây toàn thân cô đau nhức.
Không chỉ đau từ vết thương cũ, ngay cả cú va đập của cuốn từ điển vào trán trước khi xuyên không cũng theo cả linh hồn cô sang thế giới song song này, để lại cảm giác âm ỉ.
“Lại tới rồi…”
Cơn đau bất ngờ ập đến khiến mặt cô trắng bệch, không thể đứng dậy ngay. Cô chỉ có thể nghiêng người chậm rãi xoay mình, chờ cho đau đớn dịu bớt và cơ thể dần thích ứng, rồi mới chống tay xuống đất, từng chút một đứng lên.
Đưa mắt nhìn quanh, mười dặm quanh đây chỉ toàn cát vàng mênh mông. Ngoài cô ra, thứ duy nhất còn sống là con thằn lằn nhỏ phía trước, vừa thấy cô động đậy đã hoảng hốt nhảy khỏi hố cát mà bỏ chạy.
Trên người cô, bộ quần áo điều nhiệt có lẽ là món đồ duy nhất mang hơi thở của công nghệ tương lai.
Dù không khí xung quanh nóng hầm hập, chỉ cần quần áo này không hỏng, nó sẽ tự điều chỉnh nhiệt độ, bao bọc cô trong sự mát mẻ như mang theo điều hòa bên mình. Điểm này, cô còn phải cảm ơn hệ thống.
Nhưng mát mẻ là một chuyện, còn cổ họng bỏng rát vì khát thì không gì cứu được.
Để không vừa đặt chân tới đây đã chết khát giữa sa mạc, cô kéo mũ choàng trùm kín đầu, che chắn ngực, rồi lần theo ký ức về phương hướng mà từng bước tiến lên.
Cứ thế, cô đi suốt mấy tiếng. Từ lúc mặt trời chói chang đứng bóng cho tới khi bắt đầu ngả về tây, cuối cùng, cô mới nhìn thấy phía trước thấp thoáng hàng rào thưa cùng một cụm kiến trúc hình trứng, nơi ở của nguyên chủ giữa sa mạc, cũng là “nhà” duy nhất của cô giờ này.
“Tuyết Nhi…”
Trước cổng, một nhóm người mặc quần áo nhạt màu đứng tụ lại, ánh mắt lảng tránh, thần sắc thấp thỏm.
Rõ ràng, sau khi bọn cướp đêm qua rời đi, họ không hề nghĩ tới việc ra ngoài tìm cô, mà chỉ đứng đây chờ đợi.
“Về sau, gọi tôi là bà chủ Mộc.”
Đã nhập hồn vào thân thể Mộc Tuyết Nhi, ánh mắt cô lướt qua từng người một, cố nén cảm giác đau rát như dao cứa nơi cổ họng, khàn khàn nói.
Cô không trách họ vì đêm khuya đóng cửa không ra, dù nghe thấy động tĩnh bên này cũng giả vờ như không biết.
Dù gì, chẳng ai lại muốn sau khi chứng kiến một vụ thảm án còn phải xông ra giúp, cô hiểu họ chọn như vậy là để bảo vệ gia đình và bản thân.
Nhưng đồng thời, họ cũng không xứng để Mộc Tuyết Nhi coi như người thân.
Trong lòng Mộc Tuyết Nhi, nếu họ gặp nạn, cô chắc chắn sẽ không bao giờ khoanh tay đứng nhìn như họ.