Chương 18

Sáng hôm sau, như thường lệ, Mộc Tuyết Nhi ra ngoài chạy bộ buổi sớm. Đến khi trở về nhà, quả nhiên cô nhận được tin một số người thuê đã chủ động đến nộp bù tiền thuê nhà.

Đồng thời, cô cũng biết rằng ngay trong đêm hôm qua, đã có không ít hộ vì không muốn nộp tiền thuê mà lặng lẽ thu dọn đồ đạc, bỏ đi suốt đêm.

“Lấy đồ đạc trừ tiền thuê, đúng là dám nói ra miệng.”

Nhìn những tờ giấy do người được cử đi kiểm tra các căn nhà khác mang về, Mộc Tuyết Nhi vốn đã đoán trước sẽ có người vì không muốn trả tiền thuê mà trốn đi trong đêm, nhưng khi tận mắt nhìn thấy những dòng chữ để lại, cô vẫn không nhịn được mà tức đến bật cười.

Suy cho cùng, phần lớn đồ đạc trong nhà đều do chính cô mua sắm sau khi xây dựng xong phòng ốc.

Thứ bọn họ bỏ lại khi dọn đi chỉ là vài món lặt vặt chẳng đáng giá bao nhiêu, càng không thể so với số tiền thuê nhà mà họ đã thiếu suốt mấy năm qua, hoàn toàn không đáng nhắc tới.

“Quản gia, đưa những người này vào sổ đen. Từ nay về sau, không cho phép bọn họ đặt chân vào lãnh địa sa mạc của tôi dù chỉ một bước.”

Sau khi để quản gia Võng Lạc quét xác nhận xong, Mộc Tuyết Nhi thẳng thắn nói. Sa mạc của cô, từ nay sẽ không còn mở cửa với bọn họ nữa.

“Các vị, sa mạc muốn phát triển thì nhất định phải có quy củ. Những quy định sau này tôi sẽ đặt ra và gửi đến quang não của mọi người. Ai chấp nhận thì có thể ở lại, ai không muốn thì nộp đủ tiền thuê rồi rời đi, tôi cũng sẽ không đưa các vị vào sổ đen, sau này vẫn hoan nghênh quay lại sa mạc thám hiểm bất cứ lúc nào.” Ánh mắt lướt qua từng người, Mộc Tuyết Nhi chậm rãi lên tiếng.

“Chúng tôi nguyện ý ở lại.” Dù phải nộp bù một khoản tiền thuê không nhỏ, nhưng bọn họ cũng không hề muốn rời khỏi nơi này.

Sống ở đây đã hơn mười năm, từ lâu họ đã coi sa mạc này là nhà của mình.

Huống chi, ngoài việc dùng nước còn chưa thuận tiện, nơi này chẳng có gì là không tốt.

Ở bên ngoài, năm trăm điểm tín dụng sao có thể thuê được một căn nhà trọn vẹn? Hơn nữa, sống ở đây họ còn không phải chịu những ánh nhìn đầy thành kiến của người khác.

Nhớ lại quãng thời gian trước kia, không ít người sau khi nộp đủ số tiền thuê còn thiếu, cả người bỗng nhẹ nhõm hẳn, trong lòng cũng trở nên thản nhiên, an ổn hơn.

“Bà chủ Mộc, chuyện trước kia là chúng tôi sai. Cảm ơn cô đã cho chúng tôi một cơ hội làm lại từ đầu.”

Chú Lý bỗng xoay người, cúi lưng thật sâu về phía Mộc Tuyết Nhi để tỏ lòng cảm tạ.

Hôm nay ông đột nhiên nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, ngẫm lại bản thân trước kia, quả thật không còn mặt mũi nào.

“Chú Lý, ông làm vậy là sao?” Người bên cạnh thấy thế, thần sắc phức tạp nhìn sang.

“Lão Tôn, suy nghĩ kỹ đi. Bà chủ Mộc đã quá nhân hậu rồi. Trước kia chúng ta không nên thấy cô ấy hiền lành mà lợi dụng.”

Chú Lý đứng thẳng dậy, vỗ vỗ lên vai ông Tôn, rồi ưỡn lưng bước ra ngoài. Từ nay về sau, ông muốn sống đường hoàng hơn.

Nghe vậy, ông Tôn chấn động trong lòng, đồng tử co rút lại. Ông cúi người trước Mộc Tuyết Nhi với vẻ áy náy và trầm mặc, sau đó lặng lẽ rời khỏi sân.

Những người còn lại trong sân nhìn nhau, có người hiểu ra thì mặt đỏ bừng. Kẻ chưa rõ, sau khi được người khác nhắc một câu cũng hoàn toàn tỉnh ngộ.

Lại nhìn Mộc Tuyết Nhi đang ngồi ngay ngắn phía trước, thần sắc điềm nhiên như đã sớm nhìn thấu tất cả, trong lòng mọi người lập tức dâng lên cảm giác hổ thẹn.

Sau đêm hôm đó, Mộc Tuyết Nhi dường như đã trưởng thành rất nhanh. Cô không còn là đứa trẻ có thể bị người khác tùy ý lừa gạt như trước kia.

Màn hôm nay, e rằng chính là sự nhượng bộ cuối cùng của cô, nể tình mối quan hệ láng giềng mười mấy năm.

Từ sau hôm nay, sẽ không còn ai dám xem thường cô nữa.

Mọi người nộp xong tiền thuê rồi lần lượt rời đi. Mộc Tuyết Nhi nhìn số tiền vừa tăng lên trong tài khoản, trong lòng không khỏi suy nghĩ.

Xem ra mấy năm nay, các nhà quả thật đã tích góp được không ít tiền. Dù chỉ là nộp bù tiền thuê, cộng lại cũng gần sáu trăm nghìn điểm tín dụng.

Có nhà thiếu ít thì chưa đến bốn vạn, nhiều thì khoảng năm vạn, đúng là chỉ đóng được một hai tháng tiền lúc ban đầu.

Khoản tiền này vừa hay có thể dùng để tính toán. Có thể mua vài robot tuần tra, những thứ khác tạm thời gác lại cũng được, nhưng cái này thì nhất định phải mua.