Chương 17

Nghe đến đó, nét mặt mọi người đều biến đổi, nhưng chẳng ai lên tiếng.

“Việc tiếp theo, cũng là điều quan trọng nhất, căn nhà các vị đang ở hiện giờ là do nhà họ Mộc của tôi bỏ tiền xây dựng. Còn nhớ lúc trước, trước khi xây, các người từng nói gì với tôi chứ?”

Nói đến đây, Mộc Tuyết Nhi đã thấy không ít người mặt mày tối sầm xuống.

“Các người nói rằng, đây là đất của nhà tôi, nên việc các người ở đây coi như là thuê của chủ đất. Mà đã là thuê nhà, tôi có trách nhiệm xây cho các người một nơi ở, còn sau đó các người mỗi tháng phải nộp cho tôi một khoản tiền thuê.”

Vẻ mặt Mộc Tuyết Nhi vẫn giữ nụ cười nhạt, nhưng nụ cười ấy khiến mọi người đứng quanh hồ đều thấy căng thẳng.

“Tuyết Nhi à, ý cô là… sau này chúng tôi phải đóng tiền thuê sao?”

Một bà thím mắt tròn đảo qua, cười gượng hỏi, bà ta vốn nằm trong nhóm từng lợi dụng Mộc Tuyết Nhi lúc xây nhà.

“Đúng vậy. Tổng cộng là ba tháng tiền thuê, chưa đến một nghìn điểm tín dụng. Khi đó bà nói con cái đi học, tiền nong khó xoay, nên xin khất lại, rồi cứ thế nhiều năm nay, tôi bỏ số vốn lớn xây nhà giữa sa mạc này, vậy mà nhà các người đến một cái cửa sổ cũng chưa từng trả tiền lắp.”

Mộc Tuyết Nhi mỉm cười, hàng mi cong cong. Việc xây nhà giữa sa mạc phí vận chuyển vật liệu vốn rất cao, số tiền mẹ ruột để lại đều bị họ khất lần mà hao đi.

“Còn những vị đang ngồi ở đây, về chuyện tiền thuê, mời về nhà nhớ lại xem mình thiếu bao nhiêu. Ai còn nợ thì thanh toán đủ cho tôi.”

Thấy mặt thím Triệu đỏ bừng, giận mà chẳng dám nói, Mộc Tuyết Nhi không quan tâm nữa mà chuyển ánh mắt sang những người khác, những kẻ viện đủ lý do để không trả thuê, cchưa từng ngừng việc lợi dụng nhà cô.

“Xong rồi, mọi việc chỉ thế. Tôi biết mọi người còn bận, nên không giữ nữa. Ai về nhà nấy đi.”

Nói xong, mọi người nhìn nhau rồi lần lượt quay về. Cả thùng nước trên tay cũng chẳng còn tâm trí múc nữa.

“Tuyết Nhi, sao hôm nay em lại nhắc đến mấy chuyện này? Toàn là bà con lối xóm mà.”

Hùng Kỳ đợi mọi người tản hết mới bước đến.

“Tôi chỉ nhắc họ nhớ, đừng lợi dụng người khác quá trớn. Anh biết tôi vừa sửa lại hàng rào tốn bao nhiêu tín dụng không? Chuyện này đáng ra đã đủ để khép vào tội rồi.”

Tuyết Nhi nhìn Hùng Kỳ, mỉm cười sâu xa. Cô không báo cảnh sát đã xem như giữ mặt mũi cho họ.

“Em cũng thật là, bỏ tiền ra sửa hàng rào chẳng có lợi gì. Em quên anh là người có năng lực cột mốc à? Anh bảo vệ em còn tốt hơn mấy thứ đó nhiều.”

Hùng Kỳ tất nhiên biết hàng rào này tốn kém thế nào, hắn còn giúp một ngày công.

“Anh nói cũng đúng. Không thì tối nay anh dọn sang đây bảo vệ tôi đi. Tôi nghĩ đến là sợ, hôm đó bọn cướp tưởng tôi chết nên mới rút, giờ mà biết tôi còn sống, ban đêm quay lại gϊếŧ người diệt khẩu thì sao!”

Nói đến đây, đôi mắt vốn cười của Mộc Tuyết Nhi thoáng hiện vẻ hoảng sợ, nhìn Hùng Kỳ như bám được cọng rơm cứu mạng.

“Tuyết Nhi… em chờ anh. Anh về báo mẹ một tiếng, tối sẽ qua canh gác cho em.”

Hùng Kỳ cứng người, đáy mắt lóe lên một chút hoảng loạn, song vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh đáp lại.

Đúng rồi… sao hắn lại quên mất chuyện này. Hai hôm trước hắn có nghe tin ấy, giờ chẳng phải tự đâm đầu vào sao?

“Vậy anh đi nhanh đi, nói với thím một tiếng rồi sang đây.”

Ánh mắt Mộc Tuyết Nhi thúc giục vô cùng, như thể chỉ mong hắn chạy ngay về báo rồi quay lại.

“Được, anh về trước. Tí nữa gặp lại em.”

Nhìn người con gái trước mặt, dung mạo khiến người ta mê đắm, Hùng Kỳ thầm than một tiếng đáng tiếc rồi quay người đi thẳng.

Đợi Hùng Kỳ đi xa, Mộc Tuyết Nhi đứng sau lưng hắn, khoé môi cong lên, trên mặt cô chẳng còn chút yếu mềm nào, chỉ còn lại sự châm biếm lạnh nhạt.

Ngày hôm đó, nhiều hộ gia đình đều không bước ra khỏi cửa. Ai cũng ngồi rúc trong nhà, bí mật bàn bạc đối sách.

Đêm xuống. Sau khi Mộc Tuyết Nhi đã chìm vào giấc ngủ, dưới ánh trăng nhạt, vài bóng người quen thuộc lặng lẽ kéo chiếc xe cát ra khỏi sân.

Họ chất lên đó chút đồ đạc cần thiết, rồi ngoái đầu nhìn lại căn nhà với ánh mắt không nỡ.

Ngay sau đó, mang theo vẻ lén lút và sợ hãi, bọn họ vội vã phóng thẳng về phía thị trấn nhỏ bên ngoài sa mạc.