Chương 14

Ví như mấy tấm ván gỗ kia, lót vài lớp bông đệm trong thùng xe tải, vừa có thể làm phương tiện chở hàng, lại không ảnh hưởng gì đến việc sau này thu hoạch xương rồng và trái cây, đúng là một công đôi việc.

Chỉ có điều, cô cũng không biết sẽ có bao nhiêu người tự giác đến mua vé, nên vẫn phải mau chóng dành dụm ít tiền để mua một chiếc máy bay trinh sát nhỏ.

Có như vậy, nếu có ai trốn vé mới có thể kiểm tra được. Dù sao trên Weibo người ta cũng nói là có máy bay tuần tra rồi, còn trong tay Mộc Tuyết Nhi thì vẫn chưa có.

Nhìn lại tài khoản của mình, cộng cả số tiền hôm nay vừa nhận, cô chỉ còn chưa đến hai vạn điểm tín dụng.

Thật ra lần trước cô tiêu quá tay vào việc dựng hàng rào phòng hộ, trăm tấm hàng rào cộng thêm chi phí lắp đặt, tổng cộng hơn trăm vạn điểm tín dụng.

Trong đó, một trăm vạn là số tiền dự phòng cuối cùng mà mẹ của nguyên chủ để lại cho cô, thêm phần tiền tiết kiệm bao năm nay cô không nỡ dùng, mới đủ để dựng xong hệ thống phòng hộ.

Tuy giá thành đắt đỏ, nhưng vì an toàn của bản thân, cô vẫn thấy rất đáng.

Đóng tài khoản, Mộc Tuyết Nhi lấy viên đá đè lên tập vở, rút bút ra tiếp tục luyện tập. Khi không có ai đến mua vé, cô tận dụng mọi khoảng thời gian trống để rèn luyện thân thể.

Cứ thế, mỗi sáng cô đều dậy sớm chạy bộ, sau đó ngồi trước cửa lều chờ khách đến mua vé. Đáng tiếc là, dù mấy ngày nay cô đã cải tiến lại thùng xe tải cho tiện nghi hơn, nhưng số khách chịu ngồi xe vẫn cực kỳ ít.

“Thôi được, dẹp hàng thôi.”

Nhìn ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, Mộc Tuyết Nhi duỗi người, vươn vai một cái, cảm thấy hôm nay lại là một ngày không ai đến.

“Tuyết Nhi, đợi một chút.”

Ngay khi cô định quay vào trong, một bà lão tóc bạc, dáng người hơi còng gọi với theo.

“Bà Lý, có chuyện gì ạ?” Mộc Tuyết Nhi dừng bước, nhìn về phía bà.

“Hôm nay chồng bà lên trấn trên, gặp được thịt heo rừng ngon lại rẻ, nên mua một miếng. Bà vừa kho xong, định mang qua cho con nếm thử.”

Giọng bà Lý hiền hòa, nụ cười từ ái.

“Không cần đâu ạ, gần đây con ăn chay. Thịt kho này bà mang về cho Lý Hà ăn đi, nghe nói dạo này nó yếu trong người mà.”

Mộc Tuyết Nhi từ chối khéo. Cô biết bà Lý là mẹ chồng trong nhà, mà con dâu bà ấy tính tình khó chịu, nếu biết bà mang thịt cho cô, chắc chắn lại gây chuyện. Hơn nữa, cô không muốn ai phải vì mình mà cảm thấy áy náy.

“Bà Lý, bà mau về đi, gió lớn lắm, thím chắc cũng sắp về rồi.”

“Ừ, vậy bà về đây.”

Bà Lý thoáng nhìn cô, ánh mắt phức tạp, hiểu rằng Mộc Tuyết Nhi thật sự sẽ không nhận. Bà đành ôm bát thịt quay về, lòng nặng trĩu.

Nhìn dáng vẻ của Tuyết Nhi, bà chỉ biết thở dài, từ khi vυ" Tần qua đời, cô gái nhỏ này thay đổi nhiều lắm. Tuy khuôn mặt vẫn nở nụ cười, nhưng nụ cười ấy đã chẳng còn giống ngày xưa.

Bà Lý siết chặt chiếc bát trong tay, khẽ thở dài, rồi lặng lẽ quay đi.

Nhìn theo bóng dáng bà khuất dần sau khung cửa, Mộc Tuyết Nhi mới trở vào trong nhà.

Vào nhà, Mộc Tuyết Nhi rửa mặt, đánh răng rồi thay bộ đồ ở nhà. Giờ phút này, cô ngồi ngay ngắn trước bàn viết, chỉ khác là lần này cô không viết bằng nét bút bình thường nữa.

Theo chỉ dẫn trong từ điển, khi hạ bút, cô phải hòa tinh thần lực của mình vào từng nét chữ.

Cảm giác ấy hoàn toàn khác so với lúc luyện tập thông thường, không còn là sự trôi chảy nhẹ nhàng, mà mỗi đường bút như vướng phải một lực cản vô hình, khiến cô phải tập trung cao độ mới có thể di chuyển đầu bút.

Chỉ để hoàn thành một chữ “nước” nhỏ thôi, cô đã mất nửa giờ. Khi nét cuối cùng được viết xong, một giọt mồ hôi lăn từ trán xuống khóe mắt cô.

Ngay khoảnh khắc cô thu bút, một tia sáng lam nhạt chợt lóe lên nơi chữ “nước” rồi biến mất, mà cô thì hoàn toàn không nhận ra.

“Không biết hôm nay có thành công không…”

Cô khẽ thì thầm, hít sâu một hơi, cẩn thận cầm tờ giấy lên. Đây không phải lần đầu cô thử dùng tinh thần lực để viết chữ.

Cô tĩnh tâm, điều hòa hơi thở, để tinh thần và cơ thể hòa làm một. Đôi môi khẽ hé, cô nhẹ nhàng thổi về phía chữ “nước” trên trang giấy.

Hô…

Luồng hơi ấy dường như mang theo ma lực. Ngay khi chạm vào mặt giấy, chữ “nước” khẽ vặn mình, tách khỏi nền trắng, rồi như một cánh lông vũ, nhẹ nhàng bay xuống.