Chương 13

Cả nhóm bám chặt tay vịn theo lời nhắc nhở, họ bị lắc lư tới lui khi chiếc xe khởi động, chạy chậm chạp về phía sa mạc mênh mông.

Cùng lúc ấy, Mộc Tuyết Nhi đang chạy bộ thì tình cờ thấy chiếc xe vận tải chạy qua.

Sắc mặt cô thoáng hiện vẻ khó tả, chiếc xe đó hôm nay cô vừa cho người kéo ra đặt làm vật trang trí, ai ngờ lại có người… thật sự leo lên đi!

Cô lau mồ hôi, thở dài một hơi rồi tiếp tục chạy, trong lòng không khỏi tò mò: “Không biết là đám ngốc nào lại chọn cái xe này để vào sa mạc nữa chứ…”

Nửa giờ sau, chiếc xe vận tải cũ kỹ ấy cuối cùng cũng lắc lư dừng lại trước cổng khu vực Sa mạc Long Khô.

“Bà chủ ơi, nhìn hàng rào và lều trại của cô hoành tráng thế này, không thể bớt trang trí vài cái mà mua một chiếc xe buýt đàng hoàng để đón khách sao?” Đại Thành vừa bước xuống xe, vừa phủi cát vàng trên người, mặt đầy vạch đen.

“Nếu tôi có tiền mua xe, thì đâu cần ngồi đây bán vé nữa.” Mộc Tuyết Nhi, mặc bộ đồ điều nhiệt mát mẻ, ngồi dưới lều cười nói.

“Dù sao hôm nay mấy người các anh cũng vất vả rồi, coi như tôi có thành ý, giảm cho mấy người còn 99% nhé.”

“Giảm còn chín mươi chín phần trăm hả? Cô đùa tôi à? Giảm kiểu này khác gì không giảm.” Người đàn ông có kinh nghiệm nhất nhóm nhướn mày, miệng giật liên tục.

“Không được đâu, tôi còn phải để dành tiền đổi lều trại.”

Mộc Tuyết Nhi lắc đầu, giơ tay chỉ lên phía trên. Ánh nắng vàng xuyên qua từng lỗ nhỏ trên mái lều, lấp lánh như kim sa rơi xuống, nhưng cô lại chẳng có hứng thưởng thức cảnh đẹp đó.

“Thôi được rồi, vậy thì coi như không giảm nữa, tính nguyên giá đi.” A Khốc khẽ chau mày, nhìn cô gái trước mặt, hậu nhân nhà họ Lạc quả là sống không dễ dàng gì. Thấy nụ cười hiền hậu của cô, anh cũng ngại chẳng nỡ mặc cả thêm.

“Không được, đã nói giảm là giảm, tôi mà thất hứa chẳng phải mang tiếng sao. Nào, mấy người muốn thuê gì?”

Mộc Tuyết Nhi cười, thật ra chỗ cô hiện còn chẳng có bao nhiêu thứ để cho thuê.

“Thuê lạc đà sa mạc đi.” Mọi người nhìn nhau. Trong sa mạc, vác nặng mà đi bộ thì đúng là hành xác, lạc đà là lựa chọn duy nhất rồi.

“Được thôi, lạc đà sa mạc 500 điểm tín dụng một con, chở được 500 cân hàng, có thể nhận lệnh điều khiển. Quan trọng nhất là giá đó tính cho một tuần.” Mộc Tuyết Nhi nhìn họ, thầm nghĩ chỉ cần thuê bấy nhiêu là đủ ăn mấy ngày rồi.

“Thuê tạm bảy ngày.” Nhóm người đã tính toán từ trước, biết có thể nạp thêm tiền sau, nên gật đầu ngay.

“Rồi, sáu vé vào cổng 1200 điểm, lạc đà một tuần 500 điểm, giảm 99%…” Cô vừa nói vừa nhập vào quang não.

“Chuyển rồi đó.” Người đi đầu đã nhanh tay quét mã, chuyển tiền xong xuôi. Rõ ràng đây là nhóm chẳng hề thiếu tiền.

“Không mặc cả thêm à.”

Mộc Tuyết Nhi nhìn tin nhắn chuyển tiền mà khóe môi cong lên, ánh mắt sáng hẳn. Đúng là một đám phú nhị đại không lo thiếu tiền.

“Không cần, cô cứ dắt lạc đà ra đi.” Người thanh niên cười thoải mái.

“Thật ra cô vui vẻ thế này, tụi tôi cũng thấy đáng rồi.”

“Vậy mấy vị chờ một chút, tôi đi dắt nó ra.”

Mộc Tuyết Nhi lấy cục đá chặn lên quyển sổ ghi chép, rồi mới quay vào trong. Không phải sợ bị họ xem trộm đâu, mà sợ gió thổi bay mất thôi.

Mấy người họ nhìn bóng cô khuất vào trong lều, lại nhìn quyển sổ bị đè bằng cục đá thô kệch, không khỏi bật cười. Đúng là bà chủ giản dị thật.

Chẳng mấy chốc, cô dắt ra mấy con “lạc đà sa mạc” vỏ ngoài là hợp kim bạc, thân hình lớn hơn lạc đà thật, bên trong gắn chip định vị và lệnh nhận.

“Vì các anh là nhóm khách đầu tiên, tôi tặng thêm mười bình nước, xem như lời cảm ơn.” Mộc Tuyết Nhi vỗ vỗ lưng lạc đà, giọng vui vẻ. Trong sa mạc, nước quý hơn cả tiền.

“Cảm ơn cô nhé, bà chủ tốt bụng thật!” Mắt cả nhóm sáng rỡ.

“Không có gì, chúc mấy vị thám hiểm vui vẻ. Mau chất đồ lên đi.” Cô trở lại chỗ ngồi, trong mắt ánh lên niềm vui rạng rỡ.

Sau khi buộc đồ đạc xong, cả nhóm chào cô rồi lên đường vào sa mạc.

Tiễn nhóm khách đầu tiên của Sa mạc Long Khô xong, Mộc Tuyết Nhi ngồi xuống, nhìn hàng số tín dụng vừa tăng mà cười rạng rỡ.

Dù rất muốn đi mua ít nguyên liệu tươi để ăn ngon một bữa, nhưng nhớ đến dáng vẻ bụi bặm của nhóm người lúc nãy, cô đành thôi.

Dù sao, tiền này cũng chưa đủ mua xe thật, nhưng có thể “đi đường vòng”: mua ít vật liệu, trang trí cho chiếc xe cũ kia đẹp hơn một chút, chỉ cần tạm ngồi được là ổn rồi.