Nhưng cho dù như thế, chuyện về sa mạc Long Khô vẫn truyền ra ngoài. Mỗi năm đều có không ít kẻ mạo hiểm kéo đến dò tìm.
Trước kia, Mộc Tuyết Nhi chẳng hề để tâm, nhưng giờ thì khác. Lãnh địa của cô đâu thể để người ta tùy tiện ra vào, cho nên cô dự định đặt ra lệ phí thám hiểm.
Đồng thời, cô cũng chuẩn bị mở thêm vài hạng mục cho thuê, coi như nhân cơ hội nhờ vào sa mạc này mà kiếm chút lợi nhuận.
Giá cô đưa ra không cao, chắc hẳn những kẻ ưa mạo hiểm đều có thể chấp nhận.
Mộc Tuyết Nhi ngậm nhẹ đầu bút, cô trầm ngâm suy tính. Việc này còn cần cân nhắc thêm, song hôm nay e là không đủ thời gian.
So với bị người khác cắt ngang dòng suy nghĩ, chẳng bằng chờ một ngày yên tĩnh hơn để hoạch định cho chu toàn.
Hiện tại, cô vẫn nên chuyên tâm luyện chữ.
Thứ cô luyện không chỉ là kiểu chữ riêng của thế giới này. Dẫu sao, chữ nghĩa giữa hai thế giới vẫn tương thông.
Bởi vậy, từng nét bút của cô đều ngay ngắn, tuân theo yêu cầu của hệ thống Từ Điển.
Trên đó có ghi chú rõ ràng: muốn cho hệ thống công nhận thì chữ viết phải giống với chữ khải trong từ điển, hình thể cân đối, bút pháp ngay hàng thẳng lối.
Nếu như cô vẫn tùy hứng như trước kia, tự sáng tạo theo ý mình, hệ thống sẽ không chấp thuận.
Vì thế, cô buộc phải bắt đầu lại từ đầu: một, hai, ba, bốn, hoành, phiệt, sổ, nại… từng nét một, luyện lại căn cơ.
Hơn nữa, việc này không thể nóng vội. Chỉ cần cô hấp tấp, đầu bút lại vô thức quay về thói quen cũ, thì kết quả cũng bằng không.
Cho nên, khi quản lý Trần đưa đại kỳ trở về, cảnh tượng ông nhìn thấy chính là vị Mộc tiểu thư trẻ tuổi, ngồi ngay ngắn trước bàn, vẻ mặt nghiêm trang, từng nét từng chữ khắc khổ rèn luyện.
“Thật đúng là một đứa nhỏ ham học… trò giỏi!”
Ông vừa khen vừa bước lại gần, định xem thử cô nghiêm túc đang viết gì.
Thế nhưng, ngay khi ánh mắt dừng lại trên trang giấy, nơi từng nét chữ ngay ngắn nối tiếp nhau, sắc mặt ông bỗng trở nên vô cùng phức tạp, khóe miệng còn run rẩy như bị điện giật.
Bởi ông nào có ngờ, vị Mộc tiểu thư đoan trang, vẻ mặt nghiêm nghị như đang chấp bút trước một bản sách luận trọng đại, lại chỉ đang luyện mấy hàng chữ số vỡ lòng mà trẻ con mới học.
Chiều hôm ấy, cô kết nối hệ thống, tiến hành kiểm tra toàn bộ hàng rào phòng hộ. Nhìn kết quả hiển thị, Mộc Tuyết Nhi gật đầu hài lòng.
Quản lý Trần ở bên kia đã thay cô gia cố xong tất cả, sau này lớp phòng hộ dài hạn mở ra, cô tin chẳng còn kẻ nào dám liều mạng mạo hiểm xông vào trộm cắp nữa.
“Rất vừa lòng. Hôm nay vất vả cho ông rồi, quản lý Trần. Phần chi phí còn lại tôi đã chuyển hết vào tài khoản công ty, mong lần sau tiếp tục hợp tác vui vẻ.” Mộc Tuyết Nhi mỉm cười chìa tay.
Lần này, quản lý Trần chẳng những hoàn thiện nâng cấp hàng rào phòng hộ cho cô, còn miễn phí tặng thêm một lần kiểm tra toàn diện.
So với chức năng quản gia Võng Lạc trong nhà, lần kiểm tra này tỉ mỉ và chuyên nghiệp hơn hẳn. Thậm chí, vài lỗi nhỏ ở hệ thống cũ ông cũng cho người máy duy tu xử lý sạch sẽ.
“Mộc tiểu thư khách khí quá. Chỉ cần khách hàng hài lòng, chúng tôi đã vui rồi. Nếu có lần hợp tác sau, hy vọng cô vẫn lựa chọn công ty chúng tôi.”
Quản lý Trần cười đáp. Dù sao, đơn hàng này trị giá đến một triệu điểm tín dụng, mà ông còn được hưởng một khoản hoa hồng không nhỏ.
Đối diện một khách hàng vừa hiểu chuyện vừa sảng khoái như thế, ai mà chẳng thích.
“Đó là lẽ tự nhiên.”
Mộc Tuyết Nhi gật đầu. Hệ thống phòng hộ mới vừa được nâng cấp quả thật vượt trội hơn trước nhiều lần. Sau này, khi có thêm tài chính, cô sẽ dần thay thế toàn bộ.
“Thời gian cũng không còn sớm, Trần mỗ xin phép không quấy rầy tiểu thư nữa. Tạm biệt.”
Quản lý Trần thấy đám người máy phía sau đã trở về xe, liền định tạm biệt.
“Vâng, quản lý Trần đi thong thả!"
“Mộc tiểu thư, hẹn gặp lại.”
Nhìn ông bước vào phi thuyền, bóng dáng dần biến mất trên bầu trời, Mộc Tuyết Nhi lại ngó xuống đoàn xe vận tải chạy dọc bờ cát theo sau, trong mắt ánh lên một tia hâm mộ khôn xiết.
Có thể lái phương tiện bay nhanh trên không trung… chẳng biết bao giờ cô mới mua nổi một chiếc!
Bên ngoài hàng rào, Hùng Kỳ kẻ vừa vất vả một ngày theo máy móc lao động đến mệt lả, cũng trở về.
Nhưng khi hắn định theo thói quen đi xuyên qua lớp hàng rào, vừa nhấc chân lên thì quang não nơi cổ tay đã vang lên tiếng cảnh báo chói tai.