Chương 1

Giữa trưa, bầu trời cao vời vợi, không một gợn mây. Màu xanh lam trong vắt tựa như vừa được gột rửa, tinh khiết và đẹp đến lạ.

Tương phản với sắc xanh ấy, nơi đường chân trời là một khoảng vàng tĩnh lặng và hoang vu của biển cát mênh mông.

Khi gần đến 12 giờ, mặt trời rực cháy trên đỉnh, ánh nắng đổ xuống khiến cả sa mạc phủ lên một lớp sáng vàng nhạt.

Từng hạt cát bốc lên những làn hơi nóng mờ ảo, bỏng rát như muốn thiêu cháy con người.

Giữa cái nắng gắt ấy, một con thằn lằn cỡ bàn tay người lớn, trên lưng mọc đầy gai nâu, đang tất tả phóng về phía một cồn cát nhỏ cách đó không xa.

Đừng nhìn thân hình bé nhỏ, tốc độ của nó lại cực nhanh. Chỉ chốc lát, nó đã chạy tới chân cồn cát, thậm chí còn dư sức vòng quanh vài vòng như trêu người.

Dẫm lên lớp cát đã nhuốm thành màu nâu sẫm vì máu, nó vừa cong đuôi, lè lưỡi, thì đột nhiên từ trong cồn cát vang lên một tiếng động lạ.

Nhận ra điều bất thường, nó gần như không kịp suy nghĩ, lập tức bật bốn chân lao đi như tên bắn.

Nhưng lần này, nó không chạy quá xa, chỉ bò xuống một chỗ cách cồn cát vài mét, đôi mắt tròn xoe đen nhánh chăm chú dõi về nơi mình vừa bỏ chạy.

Cùng lúc đó, theo vài tiếng rên khe khẽ, đượm vẻ khó chịu, từ trong cồn cát lộ ra một bàn tay dính đầy máu khô.

Ngón tay gầy guộc, khớp xương rõ rệt cho thấy dưới lớp cát kia là một người phụ nữ.

Nhìn quanh vết máu khô còn sót lại, dễ đoán cô từng trải qua chuyện chẳng lành. Lượng máu vương vãi kia… Cô vẫn còn sống quả là kỳ tích.

Chẳng bao lâu sau, cô gái gian nan chống người đứng dậy từ dưới cát, nhưng chưa kịp ổn định đã khụy xuống, ho sặc sụa đến mức như xé toạc l*иg ngực.

Rồi cô thả mình ngửa trên nền cát nóng bỏng, hít lấy hít để thứ không khí khô khốc.

Ngước nhìn vầng thái dương đỏ rực và chói gắt, cô giơ bàn tay bê bết máu và cát lên che mắt. Khoảnh khắc ấy, thời gian như lắng đọng.

Cô nằm im không nhúc nhích, cho tới khi một tiếng “A” vừa chua xót vừa bất mãn bật ra, phá tan sự tĩnh lặng bao quanh.

Năm 3856, ngày 28 tháng 3, cách thế giới ban đầu của cô gần hai nghìn năm về tương lai.

Chỉ vì dị năng thức tỉnh là thực vật, Mộc Tuyết bị lưu đày đến sa mạc, trở thành kẻ vô dụng.

Càng trớ trêu hơn, nơi này lại là một thế giới song song và “chính mình” ở đây không phải cô!

Nhớ lại những gì nguyên chủ biết về thế giới này, Mộc Tuyết lẩm bẩm.

Giọng nghe qua tưởng chừng bình thản, nhưng nếu để ý kỹ, sẽ thấy từng chữ đều được cô nghiến răng nói ra.

Bởi nơi đây, hoàn toàn không phải là tương lai mà cô từng mong đợi hay tưởng tượng.

“Hệ thống, thật sự không thể đưa tôi trở về sao?”

Sau một thoáng im lặng, bàn tay trái cô siết chặt nắm cát nóng bỏng, hướng tới giọng nói trong đầu mà hỏi.

Cô chẳng hề hứng thú với tương lai của nguyên chủ, so với nơi này, cô vẫn thích thế giới ban đầu của mình hơn.

Ở đó, sau bao gian khổ, cuộc sống của cô cuối cùng cũng an yên, bình thản.

[Xin lỗi ký chủ, 0320 sau khi đưa ngài đến đây đã tiêu hao phần lớn năng lượng. Vì trị liệu vết thương trí mạng của nguyên chủ, năng lượng còn lại gần như cạn kiệt. Hơn nữa, ở thế giới kia, ngài đã chết. Giờ phút này, thi thể chỉ sợ đã hóa thành tro. Cho nên, dù tôi có đưa ngài trở về, ngài cũng chỉ có thể tồn tại dưới dạng năng lượng, tan biến trong không khí sau thời gian ngắn.]

“Nếu biết sẽ xuyên không, lúc đó sao cậu không chọn một cuốn sách tiên hiệp võ công dung hợp cho tôi?”

Mộc Tuyết hừ lạnh với hệ thống từ điển trong đầu. Rốt cuộc, ở hiệu sách nhà cô, tiểu thuyết tiên hiệp cũng không ít, so với một cuốn từ điển, chúng chắc chắn có thể giúp cô sống sót ở thế giới này tốt hơn.

[Đó không phải điều hệ thống có thể quyết định. Hơn nữa, ký chủ chỉ cần suy nghĩ nhiều hơn sẽ nhận ra công dụng của hệ thống từ điển. 0320 xin dừng lời ở đây, mong ký chủ nỗ lực sống sót tại thế giới này. Năng lượng 0320 đã cạn, sắp lâm vào trạng thái ngủ say.]

Nói xong, hệ thống hòa chút năng lượng cuối cùng vào từ điển, rồi hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.

“Đúng là xui tận mạng, uống miếng nước cũng có thể mắc nghẹn!”

Thấy hệ thống im bặt, Mộc Tuyết hít sâu một hơi, ngẩng nhìn bầu trời xanh thẳm mà trầm tư.

Chỉ một giây trước, cô vẫn còn ở thư viện sắp xếp lại sách. Vậy mà ngay giây tiếp theo, một cuốn từ điển dày cộp từ trên cao rơi xuống, đập mạnh vào trán khiến cô ngã lăn.