Đêm khuya khi sắp xếp lại kệ sách, Mộc Tuyết bất ngờ bị một cuốn sách từ trên cao rơi trúng đầu… Rồi xuyên không. Khi mở mắt ra, cô phát hiện mình trở thành một người bị gia tộc ruồng bỏ, bị bỏ mặc gi …
Đêm khuya khi sắp xếp lại kệ sách, Mộc Tuyết bất ngờ bị một cuốn sách từ trên cao rơi trúng đầu… Rồi xuyên không.
Khi mở mắt ra, cô phát hiện mình trở thành một người bị gia tộc ruồng bỏ, bị bỏ mặc giữa sa mạc, mỗi tháng chỉ chờ vật tư ít ỏi được gửi đến để cầm cự sống sót.
Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, Mộc Tuyết nằm giữa biển cát vàng mênh mông, nghe tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên trong đầu, khóe môi chậm rãi cong thành nụ cười quỷ dị.
À… Đây chính là giang sơn ông trời ban cho cô!
Cát vàng mịt mù, ngày nắng như thiêu, đêm lạnh như băng, trong phạm vi mười dặm chỉ có cô và con thằn lằn máy móc đang khập khiễng bỏ đi phía trước vì bị cát nóng làm bỏng chân.
Thế nhưng, nơi khắc nghiệt ấy, về sau lại xảy ra biến đổi long trời lở đất.
Không có nước? Cô sẽ dẫn nước tạo thành sông.
Không có bóng râm? Cô sẽ trồng rừng, dựng nên từng ốc đảo.
Không có bạn trai? Ha ha…
Liệu hệ thống từ điển có thể giúp cô biến hai chữ "bạn trai" thành một nam thần thật sự hay không?
Tóm tắt: Người ta xuyên không mang theo bảo vật trời ban, còn tôi xuyên không mang theo… Từ điển!
Lưu ý: Một nhân vật nhỏ bé vẫn kiên cường sống tốt nơi thế giới xa lạ.
Hóng. Nội dung cốt truyện mới