Chương 8

Chỉ có một thiếu niên cao ráo, mặc đồ đen thoáng ngẩng đầu nhìn lướt qua tầng hai rồi nhanh chóng thu lại tầm mắt.

“Búp bê Tây Dương bị phân tách ra thành bảy phần, chúng ta cần phải gom lại cho đủ. Vị trí lần lượt là, đôi mắt bị coi là cúc áo trên người quản gia, đầu bị chôn ở bụi hoa tường vi phía sân sau, cơ thể nằm dưới hồ nước trong sân, giày nằm trong ngăn tủ trong phòng tiểu thư ở tầng ba, đôi tay giấu trong bếp, hai chân là nến cắm trong tiệc sinh nhật của tiểu thư, quần áo nằm trong phòng để đồ dưới tầng hầm.”

“Cúc áo của quản gia và ngăn tủ trong phòng tiểu thư là khó lấy nhất, chúng ta sẽ lấy sau cùng.”

“Được.”

“Vậy chúng ta chia ra, đi điều tra địa hình trước.”

“Được!”

Vì thế sáu người chia nhau đi tìm các linh kiện của búp bê Tây Dương, trong lúc đó, Khương Nam nằm trên giường ngủ rất ngon, khiến phòng livestream đầy mùi “chua lòm”.

[Vì sao cô ấy có thể thoải mái như vậy???]

[Ai tiến vào phó bản mà không kinh hồn táng đảm, vì sao cô ấy lại thoải mái như vậy chứ!!!]

[Tôi không hiểu!]

[Vì sao quản gia không gϊếŧ cô ấy?]

[Với phó bản cấp thấp, coi như NPC có là Boss thì cũng phải tuân thủ quy tắc phó bản. Chỉ cần người chơi không phạm lỗi, dù NPC có khó chịu cũng không có cách nào khác.]

[Vãi, còn cả thế nữa á!]

[Trước giờ tôi chưa gặp được phó bản nào đơn giản như vậy.]

[Trên thực tế, trước khi phạm lỗi, họ sẽ không thể làm gì người chơi. Nhưng một khi phạm lỗi, giá trị thù hận của Boss sẽ lập tức tràn đầy. Vậy nên vẫn phải cẩn thận chút.]

[Quả nhiên không có đơn giản như vậy.]

[Dựa theo cách nói này thì lúc sau cô bé xinh đẹp này sẽ chết rất thảm.]

[Tưởng tượng lại thì tôi thấy thoải mái hơn nhiều rồi.]

[+1.]

[Đồng đội đã bắt đầu đi tìm các linh kiện của búp bê Tây Dương rồi.]

[Rời phòng này đây, ngủ thì có gì hay mà coi.]

[Mỹ nữ ngủ cũng cảnh đẹp ý vui lắm mà.]

Khương Nam ngủ rất ngon, khi quản gia tới gọi cô đi dùng bữa tối, tâm trạng của Khương Nam rất thoải mái.

Trong nháy mắt khi Khương Nam xuống lầu liền hấp dẫn ánh mắt của sáu người. Quản gia đi sau lưng Khương Nam, không thấy rõ vẻ mặt. Tư thái của thiếu nữ thì rất kiêu ngạo, lập tức khiến mọi người dưới lầu bất mãn.

Khương Nam vừa đi tới, sơ mi trắng liền mở miệng trào phúng: “Ồ, đại tiểu thư tỉnh ngủ rồi đó à. Ai không biết còn tưởng cô là chủ nhân của lâu đài cổ đó.”

Biểu tình của Khương Nam không hề thay đổi, chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu: “Tiếc là không có cơ hội ấy.”

“Cô!” Sơ mi trắng bị nghẹn một câu, ánh mắt nhìn thiếu nữ đầy vẻ bất thiện.

Khương Nam không hề nhìn anh ta, chỉ nghiêng đầu liếc quản gia một cái. Quản gia vội vàng tiến lên kéo ghế ra giúp Khương Nam.

Sáu người: “...”

[... Đã xem thường cô tiểu thư nũng nịu này rồi!]