Chương 7

“Là các vị khách đến từ phương xa sao?” Bên tai bỗng truyền tới tiếng nói khàn khàn khó nghe, giống hệt như tiếng của một cây phong cầm cũ nát.

Mọi người hoảng sợ.

[Quản gia lên sân rồi.]

[Boss lớn nhất của phó bản!]

“Đúng vậy, chúng tôi tới để tham gia tiệc sinh nhật của tiểu thư công tước.” Râu xồm tiến lên một bước, cũng kính nói.

Quản gia mặc áo bành tô, dáng người gầy yếu, hơi cong người. Khuôn mặt ông ta có đầy nếp nhăn, biểu tình rất âm u, đứng trước mặt họ lạnh lùng nói: “Vào đi.”

“Cảm ơn.” Râu xồm quay đầu lại vẫy tay, đám người liền đi vào.

Khương Nam đi ở cuối cùng bước tới bên cạnh quản gia thì đột nhiên dừng lại, nhìn ông ta với ánh mắt lạnh nhạt.

[???]

[Em gái này định làm gì vậy?]

“Quản gia.” Giọng nói của thiếu nữ mềm mại, xen lẫn với vẻ lười biếng.

Người đi trước vừa nghe thấy liền trừng to mắt, lập tức quay đầu.

“Tiểu thư có dặn dò gì?” Quản gia không hề có bất cứ dao động nào. Vẫn là dáng vẻ âm u lạnh lẽo kia, tựa như một con rắn độc đang lặng lẽ quấn mình.

[Vãi vãi vãi, cô ta làm gì vậy!!!]

[Cô ta chọc quản gia làm gì? Cái đồ ngu này!]

[Cười chết!]

[Một người chơi sắp đăng xuất rồi!]

“Sắp xếp một căn phòng cho tôi đi, tôi mệt rồi, trước bữa tối đừng tới làm phiền tôi.” Buồn ngủ quá, từ khi bắt đầu tiến vào phó bản, đầu óc cô liền rất mỏi mệt. Tuy là trước khi tiến vào cũng rất mệt...

Sáu người: “???”

Phòng livestream: [???]

Cuối cùng quản gia cũng ngẩng đầu lên. Ông ta đứng thẳng người, đôi mắt nhìn thẳng vào Khương Nam.

“Thế nào? Chẳng lẽ nhà công tước lại không có nổi phòng cho khách?” Khương Nam khẽ hất cằm, vẻ mặt kiêu ngạo như một quý tiểu thư được nuông chiều.

Bầu không khí xung quanh cũng vì một câu này mà hoàn toàn lạnh lẽo. Không biết là ai nuốt nước bọt, tiếng vang rõ ràng truyền tới trong tai mỗi người.

Sáu người: [Cô muốn chết thì thôi, cớ gì lại kéo theo chúng tôi!!!]

[Vãi vãi vãi!!!]

[Tôi dại hết cả người ra luôn rồi!]

[Cô tiểu thư này tới từ đâu vậy? Đã lúc nào rồi mà còn muốn nghỉ ngơi?]

[Cô ta làm cái quỷ gì vậy?]

[Xong rồi, xong rồi, chuẩn bị máu nhuộm lâu đài cổ rồi!]

Nhưng, sau khi im lặng một hồi lâu, chuyện như mọi người đã nghĩ không hề xảy ra, mà quản gia lạnh mặt gật đầu.

“Là do tôi đường đột, tôi sẽ sắp xếp ngay cho tiểu thư.”

“Biết là tốt.” Khương Nam hờ hững liếc quản gia một cái, ánh mắt dừng lại trên tầng hai của lâu đài cổ.

“Mời tiểu thư đi cùng tôi.” Quản gia lại cúi người, cung kính đi trước dẫn đường. Khương Nam lười biếng theo sau, chỉ để lại sáu người đứng ngây ngẩn trong gió lạnh.

[???]

[Có phải mắt tôi bị mù rồi không?]

[Sao quản gia lại nghe lời như vậy?]

[Tôi không hiểu!]

[A a a a a!]

[Trâu bò quá!]

[NPC mà cũng có thuộc tính nhan khống sao???]

[Bên trên đang nằm mơ à?]

[Tôi bị cô em xinh đẹp này hớp hồn mất rồi!]

Khi quản gia đi xuống, râu xồm nhìn liếc qua sơ mi trắng một cái, trong mắt hai người đều lộ rõ vẻ tính toán.

“Các người có muốn nghỉ ngơi không?” Giọng của quản gia vừa khàn khàn lại vừa chói tai, nghe qua còn kinh khủng hơn vừa rồi rất nhiều.

Trong đội có người nuốt nước miếng rồi vội lắng đầu, những người khác cũng vội nói không cần.

“Ngày mai là sinh nhật của tiểu thư, công tước không khỏe nên sẽ không tới tiếp đãi các vị. Mời các vị hãy tới phòng khách nghỉ ngơi trước, tôi sẽ đi chuẩn bị bữa tối.”

“Được.”

“Đúng rồi, các vị đừng lên lầu ba, như vậy sẽ quấy rầy tới công tước và tiểu thư đang nghỉ ngơi.”

“Được.”

Quản gia vừa đi, mấy người liền tụ lại thành một vòng.

“Chúng ta phải làm gì tiếp đây?”

“Tìm kiếm manh mối trước đã.” Sơ mi trắng nói.

“Còn cô bé kia thì sao?”

Râu xồm nhíu mày: “Kệ nó, cứ để nó tự sinh tự diệt đi. Tôi cũng không phải là bậc thánh nhân gì. Đã tự tìm đường chết rồi mà còn muốn kéo theo người khác!”

“Cũng được.” Hai người phụ nữ trung niên nói.