[Bộ bên trên cho rằng người ta là kiểu đàn ông hở tí là tϊиɧ ŧяùиɠ lên não như mấy người sao? Người ta có não sự nghiệp không được à?!]
[Nói ai tϊиɧ ŧяùиɠ lên não hả?]
[Nói anh đó!]
[Hai người đừng có cãi nhau nữa, hãy làm người xem livestream văn minh!]
Khương Nam ngẩng đầu liếc râu xồm một cái, người phụ nữ mặc váy đỏ thấy thế thì trực tiếp nhận dao, nhét vào trong tay cô.
“Không sao đâu, rất nhanh thôi, đừng sợ.” Người phụ nữ mặc váy đỏ thấy cô bé này cũng cỡ tuổi con mình, nên có chút không nỡ.
“Cảm ơn.” Khương Nam nghiêm túc nói cảm ơn, sau đó cầm dao đi về phía cây cổ thụ.
Cô đứng đó, vừa mới nhấc dao lên, trong mắt Khương Nam đã hiện lên một vòng sáng vàng. Giây tiếp theo, cây cổ thụ bỗng nhiên rục rịch, hệt như là có tim đập mà liều mạng hấp thụ máu.
“Sao lại thế này?” Người đàn ông mặc bộ quần áo màu xanh lam kinh ngạc thốt lên.
[Vãi, sao đã bắt đầu rồi???]
[Phải có máu của bảy người mới được mà?]
[Khϊếp sợ x3!]
[???]
[Không lẽ phó bản thấy cô gái này cứ chần chờ mãi lâu quá, hoặc là không nỡ để cô ấy cắt tay nên mới thế?]
[May mắn vãi!]
[Lạ quá!]
Một đóa hoa màu đỏ máu rơi từ trên cây xuống, lơ lửng ngay trước mặt cô gái. Có một chiếc chìa khóa màu bạc lặng lẽ nằm bên trong.
Khương Nam không lấy mà quay đầu nhìn sáu người phía sau: “Có vẻ như tôi không cần phải cắt tay nữa rồi.”
Râu xồm lạnh lùng liếc Khương Nam một cái, rồi đi lên lấy chìa khóa ra, giật cây dao trong tay cô về. Ông ta nghiêm mặt xoay người đi mở cổng lâu đài cổ.
[Chậc, thật nóng tính!]
Khương Nam nhướng mày.
Nguyên chủ rất xinh đẹp, nhưng nét mặt thiên về kiểu ngây thơ, trẻ con, nên trông vừa nhỏ nhắn lại đáng yêu, không phải kiểu quyến rũ sắc sảo như Đường Thư Kỳ. Dùng việc nhướng mày để so sánh, Đường Thư Kỵ sẽ là kiểu quyến rũ đầy mê hoặc, rất có tính công kích. Còn Khương Nam thì lại chỉ khiến người ta cảm thấy đáng yêu mềm mại, không hề có tính công kích.
[A a a a a a cô bé đáng yêu quá!!]
[Muốn sờ!]
[Bớ người ta có biếи ŧɦái, đã báo cảnh sát!]
[Cút!]
[Cô ấy may ghê, mới đó mà cửa đã mở rồi.]
Râu xồm mở cổng lâu đài ra. Trong nháy mắt, khí lạnh thấu xương lập tức ập thẳng vào mặt.
Trong đôi đồng tử của khương nam hiện lên một sợi lửa đỏ. Giây tiếp theo, sự rét lạnh đã bị cản lại bên ngoài làn da, nguyên tố lửa đang tràn ngập trong khắp cả người cô.
Khương Nam thoải mái híp mắt lại.
Khi nào mới có thể ngủ đây? Càng ngày càng thấy mệt hơn rồi!
[Lạ quá, sao cứ cảm giác như cô bé xinh đẹp không thấy lạnh ấy.]
[Sao có thể? Âm mười độ, mặc áo ngắn tay sao không thấy lạnh được?]
[Nhưng trông đúng là như thế.]
Những người khác đã run lập cập hệt như cái sàng, chỉ có Khương Nam là vẫn thoải mái đánh ngáp.
[Gặp quỷ rồi, cô bé xinh đẹp không những không sợ lạnh mà còn thấy buồn ngủ.]
[Cô ấy không biết phó bản rất hiểm ác à?]
[Kệ nó đi, có chết cũng đáng.]
Khương Nam không biết người trong phòng livestream đang nói gì, mà chậm rì rì bước vào lâu đài cổ.
Nơi này tràn đầy ma lực, nhiều hơn thế giới thực không chỉ một chút.
Khương Nam rất hài lòng.