[Gì cơ?]
[Tôi cũng cảm thấy làm tiểu thư mềm mại ở ngoài là được rồi. Đây là Công viên Kinh Hoàng đó, sẽ không có ai để ý tới cô ấy đâu!]
[Gương mặt này... Cũng có thể tìm chút che chở đó.]
[Bên trên, anh định làm gì hả???]
[Sắp mở CP chú – cháu rồi à?]
(CP: cặp đôi)
[Woa, woa!]
Mọi người vừa tới trước cổng lớn của lâu đài cổ, đã bị một mùi hôi thối ập thẳng vào mặt. Ai nấy đều nhíu mày bịt kín mũi.
“Đây chính là đường vào.” Người đàn ông mặc sơ mi trắng ngẩng đầu nhìn về phía cây cổ thụ bên trái.
Cách tiến vào cổng số năm là dùng máu người để nuôi cây, khiến cho cổ thụ nở hoa. Chìa khóa sẽ rơi từ trong bông hoa ra, bọn họ chỉ cần lấy chìa rồi mở cửa đi vào.
Mọi người đều đưa mắt nhìn theo hướng sơ mi trắng đang chỉ. Khương Nam thì khác, cô nhìn về phía bức tượng đá điêu khắc nằm bên phải cổng lâu đài.
Thú vị!
Khuôn mặt lười biếng của Khương Nam lập tức thay đổi. Hệt như đã phát hiện ra món đồ chơi nào đó. Nhưng ngay sau đó, khuôn mặt cô lại trở về dáng vẻ bình thường, trông hoàn toàn vô hại.
[Cô ấy đang nhìn gì vậy?] Người vẫn luôn chú ý tới Khương Nam lập tức phát hiện ra điểm bất thường.
[Bên trên đang nói gì thế?]
[Vừa rồi cô bé xinh đẹp kia nhìn về phía bức tượng bên phải lâu đài cổ.]
[Biết đâu cô ấy chỉ tùy tiện nhìn lướt qua thôi?]
[Tự mình dọa mình!]
[Đâu có giống, có phải là cô ấy đã phát hiện ra gì đó rồi không?]
[Bên trên đang mơ mộng gì thế?]
Người trong phòng livestream lại nhìn về phía Khương Nam, nhưng cô đã dời mắt và ngoan ngoãn đứng sau lưng mọi người rồi.
“Tới đây.” Ông chú râu xồm rút một con dao ra, mặt không đổi sắc rạch thẳng lên lòng bàn tay, máu tươi nhỏ xuống lách tách. Ông ta giơ tay áp mạnh lên thân cây cổ thụ, để lại một dấu bàn tay đẫm máu. Những người phía sau nhìn thấy cảnh này đều rùng mình. Tuy sợ đau, nhưng bọn họ vẫn cắn răng bước tới, lần lượt nhận lấy con dao.
Khương Nam nhíu mày.
[Tới rồi tới rồi, cô bé xinh đẹp sắp khóc nhè rồi!]
[Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!]
[Người kéo chân sau đã xuất hiện rồi.]
[Sợ đau thì sắp xong đời rồi, sớm muộn gì cũng phải chết trong Công viên Kinh Hoàng này. Hay là bây giờ cút luôn đi, tránh sau này lại gây phiền phức cho người ta.]
Bên này, sáu người trước đã làm xong, người phụ nữ mặc váy đỏ đưa dao về phía Khương Nam, nhưng cô không nhận.
“Cô bé, nhanh lên chút đi, chúng tôi không có thời gian chơi trò gia đình với cô đâu.” Ông chú râu xồm nhìn Khương Nam với vẻ hung ác.
[Ông chú này đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả. Con gái nhà người ta xinh đẹp thế kia, vậy mà ông ta vẫn lạnh lùng như băng.]