Có vẻ cuối cùng quản gia cũng biết sợ rồi, ông ta khó nhọc bò dậy, ánh mắt gắt gao nhìn Khương Nam như muốn xé xác cô ra, nhưng thân thể lại run bần bật vì sợ, không dám lại gần.
Khuôn mặt ông ta dần trở lại bình thường, bàn tay cũng biến về như cũ, ngoại trừ những mảng cháy đen là vẫn còn đó.
Khương Nam đưa chai rượu cho ông ta.
Quản gia cung kính nhận lấy, thu hết sát khí rồi lau tay sạch sẽ, sau đó thành thạo mở rượu, lắc rượu, rót ra ly, đưa cho thiếu nữ, nói: “Tiểu thư, tôi đi thay đồ một chút rồi sẽ lập tức trở lại ngay.”
“Ừm.” Khương Nam lười biếng gật đầu.
[Người mới này...]
[Ngầu quá trời đất ơi!]
[A a a a a a a a ngầu muốn xỉu!!!]
[Liếʍ màn hình lèm lèm lèm lèm!!!]
[Phong độ là vĩnh viễn!]
[Trên kia, cuối cùng tôi cũng hiểu câu nói đó rồi!!!]
[???]
Một lúc sau, quản gia trở lại. Ông ta không còn gây trò gì nữa, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh Khương Nam.
[Khung cảnh này sao mà quỷ dị đến thế...]
[Sao không có ai mang ghế đến cho Nữ Vương đại nhân của tôi ngồi vậy?]
[Tôi là chó của cô ấy, gâu gâu!]
[Trên kia, bệnh hoạn quá rồi đấy!]
[Nếu tôi là quản gia, tôi còn tận tụy hơn cả ông ta.]
[Người đâu, dâng chỗ ngồi lên!]
“Đi thôi.” Có vẻ Khương Nam không còn hứng thú với rượu nữa, cô thong thả bước về phía cửa.
“Vâng.” Quản gia ngoan ngoãn gật đầu.
Vừa đến cửa, bước chân Khương Nam đã khựng lại.
[?]
[Sao lại không đi nữa?]
[Trên kia đừng hỏi, mi không có tư cách xem vào chuyện của Nữ Vương bệ hạ!]
[Mấy người phản bội nhanh quá rồi đấy!]
[Vừa nãy đâu có thái độ này đâu?]
[Đừng hỏi, tôi chính là chó của cô ấy!]
Khương Nam đang đi bình thường, vừa đến cửa thì trong bức tường bên trái bỗng truyền đến một tiếng hét chói tai. Tiếng kêu thảm thiết, là của một người phụ nữ, như ma âm trực tiếp đâm xuyên qua não, còn đau đầu hơn cả tiếng gào của quản gia.
Khương Nam nghiêng đầu sang trái, làm động tác như muốn đổ tiếng hét đó ra khỏi tai mình.
Người trong phòng livestream không hiểu cô đang làm gì, chỉ thấy thiếu nữ xoay người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bức tường trước mặt.
[Cô ấy đang làm gì vậy?]
[Chẳng lẽ bên trong có đường hầm???]
[Có thể lắm, đúng là trong hầm rượu hay có phòng ngầm.]
Thiếu nữ đưa tay sờ soạng trên tường một hồi, nhưng chẳng thấy gì. Cô tức giận đá một cước vào tường.
[Ha ha ha ha ha ha ha chết cười mất!]
[Thì ra cũng có việc mà Nữ Vương đại nhân không làm được.]
[Cười xỉu, có khi chẳng có đường hầm nào đâu.]
[Trên kia, đừng nghi ngờ Nữ Vương đại nhân của chúng ta!]
[Ha ha ha ha ha ha, không mở được!]
“Hừ!” Khương Nam nhếch môi, nâng tay lên: “Lưu Quang Bạo Vũ!”
Ánh vàng lóe sáng, tiếng nổ dữ dội chấn động màng tai, ánh sáng lan tràn ra khắp nơi.