Người trong phòng livestream không nỡ nhìn, đồng loạt nhắm mắt lại.
“Ầm!”
“Rầm! Lắc rắc!”
Một tiếng va chạm cực lớn vang lên, theo sau là âm thanh chai rượu vỡ vụn. Mọi người mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt khiến cả phòng livestream trở nên im bặt, màn hình bình luận sạch sẽ như chưa từng hỗn loạn.
Chỉ thấy, Boss lớn nhất của phó bản bị một sợi dây sáng màu vàng trói chặt tứ chi, dính lên tường.
Vết nứt trên bức tường phía sau lưng ông ta lan ra như mạng nhện, đống chai rượu trên tường vỡ vụn rơi đầy đất, sàn nhà là một mớ hỗn độn giữa thủy tinh vỡ và rượu.
Cô gái vẫn đứng quay lưng lại với quản gia, không bị ảnh hưởng gì, tùy ý rút một chai rượu từ trên giá ra, lười biếng xoay người lại, đôi mắt chứa đầy ý trêu chọc nhìn con quái vật đang chật vật.
“Quản gia tiên sinh.”
Thiếu nữ nhìn ông ta nhoẻn miệng cười, gương mặt tinh xảo lúc này càng thêm sống động rực rỡ, lóa mắt như Athena giữa không gian sáng rực ánh cam.
Khương Nam lắc lắc chai rượu trong tay, bước từng bước tiến lại gần.
Quản gia gào thét như muốn xé nát Khương Nam ra, dữ tợn như thú hoang.
[A a a a a a a a a a a a a a a a!!!]
[Xảy ra chuyện gì vậy???]
[A a a a a a, đẹp muốn xỉu luôn mẹ ơi!!!]
[Mẹ ơi mẹ ơi mẹ ơi!!!]
[Có ai biết rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì không?]
“Xem xem, bao nhiêu rượu quý thế này, thật là đáng tiếc.”
“Cho dù quản gia tiên sinh có muốn tặng tôi món quà lớn đi nữa, thì cũng không cần phải hoành tráng như vậy đâu, tôi bị dọa rồi đấy.”
Khương Nam khẽ nhíu mày như có vẻ thương tiếc, nhưng sự giễu cợt trong mắt lại như muốn tràn ra cả màn hình.
“GRÀO!!!” Quản gia gào rống, giãy giụa dữ dội, bức tường rượu xung quanh bị chấn động mạnh mà vô số chai rượu quý rơi xuống vỡ tan.
Ngay khi quản gia sắp thoát ra khỏi sợi dây sáng, trong mắt Khương Nam lóe lên ánh sáng vàng, một luồng sáng mạnh mẽ hơn bất ngờ xuất hiện, lại một lần nữa trói chặt ông ta, hoàn toàn không để quản gia nhúc nhích.
[!!!]
Khương Nam khẽ bật cười.
“Rượu không tệ, tôi rất thích. Thay tôi cảm ơn ngài Công tước nhé.”
Khương Nam nhìn dòng rượu tràn ra chạm vào chân mình, thong thả bước ra khoảng trống, nói.
“GRÀO!” Quản gia ghìm giọng gầm lên một tiếng.
Khương Nam tìm được một cái ly, nhưng lại phát hiện mình không mở được chai, điều này khiến cô thoáng im lặng một lát.
Thiếu nữ vươn bàn tay trắng nõn, khẽ phất về phía trước. Quản gia quái vật đang bị trói trên tường liền bị ánh sáng kéo lên, treo lơ lửng giữa không trung mà bay về phía sau lưng Khương Nam.