Chương 10

“Có, tôi sẽ xuống hầm rượu ngầm lấy cho tiểu thư.”

Quản gia đứng phía sau Khương Nam, cô không nhìn rõ sắc mặt của ông ta, nhưng Hứa Thi Hủ và những người trong phòng livestream thì thấy rõ.

Chỉ thấy, gương mặt đầy nếp nhăn của quản gia bỗng co giật một cái, trong nháy mắt nứt thành hai nửa, vô số răng nanh bò trườn trên mặt ông ta, phía trên toàn là nước bọt ghê tởm, trông cực kỳ đáng sợ.

Tim Hứa Thi Hủ bỗng nhiên thắt lại.

A a a a a a a a a a!

Phòng livestream cũng chẳng khá hơn là bao.

[A a a a a a, cái quỷ gì thế???]

[Con Boss quản gia còn có kỹ năng này nữa à???]

[Chưa từng nghe qua???]

[Tôi cũng chưa.]

[Xem trên diễn đàn rồi, cả 8 tuyến đều không có.]

[Vậy giờ là sao đây???]

[Vãi, chẳng lẽ đây là nguyên nhân do cô bé xinh đẹp kéo cao giá trị thù hận mà ra?]

[Không biết???]

“Không, tôi tự đi.” Lời Khương Nam vừa dứt, gương mặt quản gia trở lại bình thường trong nháy mắt, cứ như vừa rồi chỉ là ảo giác.

Khương Nam thấy quản gia không nói thì hơi nghiêng đầu nhìn ông ta: “Không được à? Tôi tin Công tước sẽ không từ chối yêu cầu của một quý cô đâu.”

“Tất nhiên, có cần tôi dẫn đường không?”

“Đi thôi.” Khương Nam đứng dậy, lười biếng theo sau quản gia.

[Thế này mà cũng nhịn được, tôi cứ tưởng sắp thấy cô bé bị xé làm đôi rồi.]

[Tôi cũng tưởng vậy.]

Hứa Thi Hủ vô cùng kinh ngạc.

Khi đi ngang qua nhà bếp, một vũng máu loang ra thu hút sự chú ý của thiếu nữ.

Khương Nam nhìn theo vết máu, chỉ thấy “tàn chi đoạn thể” bị vứt bừa bãi trên đất, chính giữa là một chiếc bàn lớn, người nằm trên đó bị cắt xẻ ra như gia súc. Cảnh tượng này trực tiếp gây sát thương cho người đang xem màn hình, khiến phòng livestream la hét om sòm.

Trái lại, Khương Nam vốn nên thất kinh lại chỉ bình tĩnh nhướng mày một cái, mặt không đổi sắc, thậm chí còn không đúng lúc mà đánh ngáp.

Mới chốc lát mà cô lại thấy buồn ngủ nữa rồi!

[???]

[??????]

[Tôi khờ luôn rồi, sao tiểu thư kiêu kỳ này lại bình tĩnh thế?]

[Cô ta bị mù à???]

[Tầng trên, hình như cô gái này không ngốc như chúng ta đã nghĩ đâu.]

“Quản gia.” Khương Nam ngáp xong thì cả người cực kỳ uể oải. Cô cất giọng mềm mại nói: “Khẩu vị của công tước thật độc đáo.”

“Tiểu thư nói đùa rồi.” Khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng của quản gia bỗng nở một nụ cười, cảm giác kí©h thí©ɧ này chẳng khác nào như sao chổi đâm vào trái đất, ngay cả biểu cảm của Khương Nam cũng khựng lại.

[Mọi người ơi, tôi bị hù chết rồi.]

[+1.]

[++++]

Hầm rượu ngầm dưới đất.

Trên kệ bày đầy những chai rượu quý giá, mùi hương nồng nàn lan tỏa trong không khí, trong mắt Khương Nam toàn là sự hài lòng với hầm rượu này.

[Wow, đây là lần đầu tiên có người đi vào hầm rượu trong phó bản này nhỉ?]

[Đúng thế, tiểu thư đỏng đảnh này không tệ, đã mở ra góc nhìn mới.]

Quản gia dẫn Khương Nam đến trước một bức tường đầy rượu, cung kính nói: “Tiểu thư, trên toàn bộ bức tường này đều là Gin, cô có thể từ từ chọn lựa.”

“Ừm.” Khương Nam bước lên, ngẩng đầu nhìn dãy rượu san sát. Quản gia lùi một bước, ánh mắt độc ác quấn chặt lấy thiếu nữ.

[Xong rồi, nhìn dáng vẻ này của quản gia, chắc là cô bé xinh đẹp sắp tiêu đời rồi.]

[Đáng đời, tự mình chuốc lấy.]

[Đáng tiếc, đã lâu rồi chưa thấy cô gái nào đẹp thế này.]

[Thôi thì mặc niệm trước cho cô ấy vậy.]

Bất ngờ, hai tay quản gia biến thành xúc tu đầy gai nhọn, dường như muốn đâm xuyên người thiếu nữ. Đôi mắt ông ta đỏ ngầu, thân hình bỗng phình to lên như một con dã thú. Cái bóng khổng lồ in trên tường rượu, nhưng thiếu nữ hoàn toàn không có phản ứng gì.