Chương 7

May mắn là điểm số của kỳ thi tư cách cũng được tính tương đương với điểm thi đại học, học sinh rời đi không cần thi lại, chỉ cần lấy điểm cao nhất trong sáu lần để nộp đơn ứng tuyển đại học.

Do khối lượng học tập tại Học viện Phù Dao rất nặng, kiến thức cũng khó hơn nhiều so với trường trung học bình thường nên các trường đại học thông thường hầu như không từ chối học sinh xuất thân từ đây.

Nhiều bạn học dự định thi hai lần rồi thôi, lấy điểm đó để vào đại học thông thường. Dù sao thì thời gian cũng có hạn, tuổi trẻ không chờ ai, nếu thực sự lãng phí ba năm ở Học viện Phù Dao, đến khi người ta tốt nghiệp đại học rồi thì mình vẫn giậm chân tại chỗ, sẽ bị bỏ lại quá xa.

Nhưng Hoàng Kiện và Vu Thất Xích đã quyết định thi đủ ba năm. Bọn họ nghĩ rằng dù Lê Xuyên có thể sống sót ở giới Chư Thiên thì sức khỏe của cậu cũng sẽ không khá hơn được. Họ muốn cùng Lê Xuyên vào giới Chư Thiên, chăm sóc người anh em thân thiết cực kỳ thông minh nhưng thể chất yếu ớt này.

Lê Xuyên đã từng khuyên can rất nhiều lần, nhưng cả hai người kia đều không chịu thay đổi suy nghĩ, quyết tâm thi đến cùng. Họ còn nói rằng không phải vì Lê Xuyên, mà là vì lý tưởng của chính mình.

Nhưng Lê Xuyên hiểu rõ, trong quyết định ấy, cậu chiếm một phần rất lớn.

Cậu cũng từng muốn báo đáp hai người bạn, nhưng khổ nỗi thân thể quá yếu đuối, đến cả việc phụ đạo bài vở cũng không làm nổi, chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào giới Chư Thiên.

Tưởng Trường Minh nói: “Sau khi đeo vòng Vạn Giới, em sẽ bước vào một không gian hư vô, nơi đó là đường hầm không gian giữa giới con người và giới Chư Thiên. Trong quá trình di chuyển, vòng Vạn Giới sẽ phân tích thế giới gốc của em, đánh giá tiềm lực, rồi dựa vào tình trạng cá nhân mà đưa em đến vị trí thích hợp. Học sinh của Học viện Phù Dao đều sẽ được đưa đến thành chính của giới con người.

“Trong thành chính có "Văn phòng Học viện Phù Dao tại giới Chư Thiên", đây là bản đồ của thành chính, đã đánh dấu vị trí văn phòng. Khi đến nơi, em hãy đến văn phòng càng sớm càng tốt, nhân viên ở đó sẽ sắp xếp chỗ ở tạm thời và phát cho em một số vật phẩm thiết yếu.”

Những điều này học sinh đã được học trong giờ học, chỉ là bản đồ thành chính thì học sinh không có quyền truy cập, phải đợi sau lễ tuyên dương mới được xem cùng nhau.

Do tình huống của Lê Xuyên đặc biệt, Tưởng Trường Minh đã được nhà trường cho phép đem bản đồ thành chính cho cậu xem trước.

Vừa mới chiếu bản đồ thành chính lên tường phòng y tế, Lê Xuyên đã khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tưởng Trường Minh biết rằng cậu đã ghi nhớ rồi.

Tưởng Trường Minh: “…”