Học viện Phù Dao chính là trường học cấp cao chuyên đào tạo nhân tài Chư Thiên của nước Hoa Hạ, nơi Lê Xuyên đang theo học.
Mỗi năm, Học viện Phù Dao tổ chức hai kỳ thi để lấy tư cách vào Chư Thiên giới. Mỗi lần thi, mười học sinh đứng đầu sẽ được tiến vào Chư Thiên giới.
Sau khi phát bệnh, gia đình Lê Xuyên đưa cậu đến Học viện Phù Dao để tham gia kỳ thi nhập học. Với lượng kiến thức mà cậu nắm được, Lê Xuyên dễ dàng giành vị trí đầu tiên trong phần thi viết.
Tuy nhiên, cậu lại xếp cuối cùng trong phần kiểm tra thể lực do thể chất không đạt yêu cầu. Theo lý thì cậu không thể trúng tuyển vào Học viện Phù Dao.
Hội đồng của Học viện Phù Dao đã họp bàn và cho rằng Lê Xuyên có trí nhớ phi thường, tư chất vượt trội. Nếu có thể tìm được cách chữa trị ở Chư Thiên giới, với chỉ số thông minh của cậu, nhất định sẽ đạt được thành tựu.
Thế là, Lê Xuyên được nhận vào học viện. Trải qua ba năm học, nhờ vào việc liên tục sử dụng hormone để mở rộng dung lượng não, cuối cùng cậu cũng đến được kỳ thi lấy tư cách.
Do mở rộng quá mức khả năng của não bộ, toàn bộ dinh dưỡng hấp thụ vào đều bị não chiếm dụng không ngừng. Cơ thể cậu rơi vào tình trạng suy dinh dưỡng trầm trọng, cơ bắp teo tóp, thân thể gầy gò, thể lực vô cùng yếu kém.
Nếu phát bệnh thêm một lần nữa, có lẽ cậu sẽ chết.
Ngay cả khi thuận lợi tiến vào giới Chư Thiên, cậu cũng không còn thời gian để tìm phương pháp chữa trị.
Nhiều bạn học cho rằng việc để Lê Xuyên chiếm một suất vào giới Chư Thiên là quá lãng phí, thà dành cơ hội ấy cho người có thể chất khỏe mạnh hơn thì hơn.
Nhưng bản thân Lê Xuyên lại không nghĩ như vậy.
Xe tới núi ắt có đường, cậu luôn tin rằng mình sẽ có cơ hội.
Lê Xuyên lạc quan ngủ một giấc ngon lành trong phòng bệnh, khi tỉnh dậy thì tinh thần rất tốt, cậu ăn sạch tất cả số thuốc dinh dưỡng trong phòng bệnh.
Cậu xoa bụng, cảm thấy vẫn còn ăn thêm được chút nữa, từ từ trèo xuống giường, định đến căn tin mua gì đó ăn thêm.
Vừa tự mình ngồi vào xe lăn thì thấy lão Tưởng đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một chiếc hộp kim loại được thiết kế rất đẹp mắt.
“Trông có vẻ tinh thần không tệ nhỉ.” Tưởng Trường Minh nói.
Lê Xuyên cười sảng khoái: “Đói bụng rồi, đang tìm đồ ăn. Thứ trong tay thầy là gì vậy?”
“Xem ra em đã đoán được rồi.” Tưởng Trường Minh đặt chiếc hộp kim loại vào tay cậu: “Đây chính là giấy thông hành để vào giới Chư Thiên, vòng vạn giới.”