Cậu ấy đưa cả mái tóc vàng áp sát mặt Lê Xuyên, hỏi lớn: “Lê Xuyên, cậu còn nhớ tớ không?”
Lê Xuyên khẽ gật đầu, chậm rãi đáp: “Hoàng Kiện.”
Rồi ánh mắt cậu nhìn sang nam sinh cao lớn đã giúp khiêng mình, nói: “Vu Thất Xích.”
Nam sinh cao lớn cười đáp: “Tớ đúng là tên Vu Thất Xích, nhưng thật ra chiều cao chưa tới hai mét đâu, chỉ có một mét chín lăm thôi.”
Lê Xuyên mỉm cười với cậu ấy, rồi quay sang nhìn người đàn ông trung niên, khẽ nói: “Tưởng Trường Minh, thầy Tưởng, cảm ơn thầy.”
Tưởng Trường Minh gật đầu nói: “Được rồi, đừng nói nhiều nữa. Em hãy nghỉ ngơi cho tốt, giảm bớt suy nghĩ, cố gắng không để não phải hoạt động vô ích, bảo vệ chút dung lượng não bộ còn lại.
“Ngày mai nhà trường sẽ tổ chức lễ tuyên dương, tuyên bố mười học sinh đạt được tư cách vào giới Chư Thiên trước toàn trường. Nhưng tình trạng của em đặc biệt, không thể tham gia hoạt động đông người như vậy được. Thầy sẽ xin phép nhà trường, để trao tư cách trước cho em. Em cứ yên tâm tĩnh dưỡng, lát nữa thầy sẽ mang giấy tờ đến cho em.”
Lê Xuyên làm theo lời dặn của Tưởng Trường Minh, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Tưởng Trường Minh mỗi tay kéo một người, lôi Hoàng Kiện và Vu Thất Xích ra khỏi phòng y tế: “Hai đứa các em đừng làm phiền Lê Xuyên nghỉ ngơi nữa, mau quay lại lớp học. Hoàng Kiện, em đã to tiếng với bạn học trong lớp, lập tức chuẩn bị kiểm điểm trước cả lớp cho thầy!”
Hoàng Kiện kêu lên: “Có phải mình em cãi đâu! Nếu cậu ta không nói lại, bọn em có cãi nhau được chắc?”
Tưởng Trường Minh lạnh giọng: “Cậu ta cũng phải kiểm điểm!”
Ba người đóng cửa phòng y tế lại, vừa cãi vã vừa rời đi, trong phòng chỉ còn lại một mình Lê Xuyên.
Cậu khẽ thở dài.
Cậu rất thích kiểu sinh hoạt ồn ào, sôi nổi như vậy, nhưng não bộ của cậu lại không chịu nổi những nơi quá náo nhiệt.
Lê Xuyên sinh ra đã mang theo ký ức kiếp trước. Ở kiếp trước, cậu là một người bình thường sống trong xã hội hiện đại, học hành không tệ, đỗ đại học, tìm được một công việc tốt. Nhưng chỉ mới ngày thứ hai đi làm, cậu đã gặp tai nạn và qua đời, kết thúc một đời người ngắn ngủi đơn giản.
Khi được sinh ra ở thế giới này và phát hiện mình vẫn còn giữ được ký ức kiếp trước, Lê Xuyên đã vô cùng vui sướиɠ.
Thế giới này có trình độ công nghệ gần giống như kiếp trước, những kiến thức học trong sách giáo khoa cũng không khác là bao. Việc mang theo ký ức từ kiếp trước đồng nghĩa với việc cậu có thể trở thành người giỏi nhất trong lớp, có thể luôn là học giỏi, điều đó thật khiến người ta hạnh phúc biết bao.