Chương 2

“Mà đứng nhất thì có gì ghê gớm đâu, hét lớn vậy để làm gì?” Trong nhóm học giỏi, một nam sinh đeo kính tỏ vẻ khó chịu.

Cậu học sinh tóc vàng vẫn bá cổ Lê Xuyên, cười nham nhở: “Đứng nhất thì đúng là không có gì to tát, chỉ là hơn người đứng thứ chín như cậu có tám bậc thôi mà, chỉ là hơn cậu 150 điểm thôi, chỉ là thi 750 điểm thì Lê Xuyên được 741 điểm thôi mà!”

Nam sinh đeo kính giận dữ: “Hoàng Kiện, đâu phải cậu đứng nhất, khoe khoang gì chứ? Với lại, tình trạng sức khỏe của Lê Xuyên như thế, dù có đứng nhất thì sao? Vào giới Chư Thiên rồi, cậu ta sống được bao lâu?”

Nghe đối phương nói Lê Xuyên chẳng sống được lâu nữa, sắc mặt Hoàng Kiện sa sầm, không vui đáp: “Giới Chư Thiên đầy rẫy cơ hội, Lê Xuyên thông minh như vậy, một khi vào được Chư Thiên, nhất định sẽ tìm ra cách chữa trị!”

“Thông minh á?” Nam sinh đứng thứ chín cười khẩy: “Lê Xuyên đúng là thông minh thật, nhưng não cậu ta còn có thể sử dụng được bao nhiêu nữa? Nếu bệnh tái phát thêm một hai lần, e rằng sẽ biến thành kẻ đần độn mất thôi!”

Nghe đối phương cứ không ngừng nguyền rủa Lê Xuyên, Hoàng Kiện tức giận lao lên định đánh nhau, nhưng bị Lê Xuyên kéo lại.

Ở trung tâm cuộc tranh cãi, Lê Xuyên chậm rãi nắm lấy tay Hoàng Kiện, thong thả nói: “Các cậu… Đừng… Cãi nhau… Nữa… Tớ…”

Mới nói được vài từ, cậu đột nhiên khựng lại.

Giống như một chiếc máy tính bị treo, cả người Lê Xuyên đứng yên tại chỗ, não bộ hoàn toàn trống rỗng, không thể suy nghĩ, không thể vận hành, cũng không thể truyền lệnh gì cho cơ thể.

“Chết rồi, lại phát bệnh rồi!” Hoàng Kiện kêu lên: “Có ai đó giúp tôi một tay!”

Một nam sinh cao to chạy đến, cùng Hoàng Kiện người khiêng đầu, người khiêng chân, hai người phối hợp rất thuần thục, nhanh chóng bế Lê Xuyên chạy ra khỏi lớp.

Trên hành lang, Hoàng Kiện vừa chạy vừa hét: “Lão Tưởng! Lê Xuyên phát bệnh rồi, mau mở cửa phòng y tế!”

Chẳng bao lâu sau, có một người đàn ông trung niên bước ra từ văn phòng phía trước, ông ấy dẫn theo vài học sinh đi thang máy xuống phòng y tế ở tầng một.

Hoàng Kiện và bạn nhanh chóng đặt "Lê Xuyên bị treo máy" lên giường bệnh, thành thạo tìm lấy máy trợ thở, mở thiết bị và đeo mặt nạ oxy cho cậu.

Ở phía bên kia, lão Tưởng đã sớm chuẩn bị sẵn hormone, nhanh chóng tiêm cho Lê Xuyên 10ml, sau đó mỗi 10 phút lại tiêm thêm 5ml. Đến mũi tiêm thứ năm, cuối cùng mắt Lê Xuyên cũng bắt đầu động đậy.

“Sống rồi!” Hoàng Kiện mừng rỡ nói.