Ngày công bố kết quả kỳ thi xét tư cách vào giới Chư Thiên của Học viện Phù Dao.
Trong phòng học của lớp 5, năm ba học sinh đang hồi hộp chờ đợi kết quả được công bố.
Một học sinh chắp hai tay trước ngực, miệng lẩm bẩm cầu khấn: “Thiêng linh linh địa linh linh, Lão Tử, Khổng Tử, Mạnh Tử các vị tử, Ngọc Hoàng Đại Đế, Phật Tổ Như Lai, Quan Nhị Gia, Văn Khúc Tinh, Thượng Đế, tất cả thần linh trên trời dưới đất, cầu xin các vị phù hộ cho con vào top 10.”
Bạn cùng bàn của cậu ta lặng lẽ ngồi yên tại chỗ, trên mặt lộ ra vẻ u ám, chán chường nói: “Cậu còn có chút hy vọng, tớ thì đã chuẩn bị thi đại học rồi, vào đại học xã hội thôi, Chư Thiên không có duyên với tớ.”
Học sinh đang cầu khấn buông tay xuống, nhìn về phía trước lớp học. Ở đó có bốn, năm học sinh đang tụ lại, tóc tai gọn gàng, đồng phục sạch sẽ, cử chỉ nhã nhặn, nhìn qua đã biết là kiểu học giỏi tinh anh. Cậu ta thở dài đầy ngưỡng mộ: “Mấy người đó chắc chắn vào được top 10, giành tư cách vào giới Chư Thiên, còn tớ thì chắc phải đợi kỳ sau thôi.”
Bạn cùng bàn chống cằm ngắm mấy nhân vật tinh anh kia, thắc mắc: “Mấy người đó chắc chắn vào được top 10, vậy sao ai nấy mặt mày cũng nghiêm trọng thế?”
Cậu học sinh cầu khấn đáp: “Người ta đâu chỉ muốn có tư cách vào Chư Thiên, chắc còn muốn giành hạng nhất ấy chứ.”
Bạn cùng bàn lắc đầu: “Họ thì vào top 10 không vấn đề gì, nhưng hạng nhất thì không thể nào. Hạng nhất không có gì phải nghi ngờ, chỉ có thể là Lê Xuyên.”
Cậu học sinh cầu khấn vẫn chưa chịu từ bỏ: “Cũng chưa chắc đâu. Lê Xuyên sức khỏe không tốt, lỡ như thi mà phát bệnh, bỏ sót vài phần không làm kịp thì sao?”
Vừa dứt lời, trong lớp có người hét to: “Có điểm rồi!”
Cả lớp lập tức mở ứng dụng tra điểm, ai nấy đều nín thở xem kết quả, và ngay ở vị trí đầu bảng, chính là cái tên mà hai người vừa nhắc tới, Lê Xuyên.
“Yeah! Cậu là hạng nhất rồi!” Một học sinh tóc vàng nổi bật hét to, khoác vai người bên cạnh bằng giọng khiến cả lớp đều nghe thấy.
Người bị cậu ấy khoác vai chính là Lê Xuyên, thủ khoa của kỳ thi lần này, là một học sinh có làn da rất trắng, gương mặt thanh tú nhưng cơ thể thì quá đỗi gầy gò.
Lê Xuyên cao, trông phải tầm mét tám, lẽ ra là một thanh niên rất tuấn tú, nhưng vì quá gầy, mặt cậu chẳng có chút thịt nào, hai má hóp sâu, quầng mắt thâm đen, người bình thường chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhận ra sức khỏe cậu cực kỳ yếu kém.