Ngựa máy vừa về đến nơi đã bị chủ vòng vây chế ngự, đám người nhào tới muốn mở bụng ngựa máy, Lý Khải là thủ lĩnh, dĩ nhiên có quyền lấy đồng tiền.
Hắn đặt chén rượu xuống, bước tới mở bụng ngựa máy, không thấy đồng tiền, mà lại nhìn thấy động cơ của ngựa máy, trên động cơ đang hiện lên dòng chữ.
Đếm ngược 3 giây.
Lý Khải: "?"
Hắn sững người, rồi chợt ngộ ra.
Tên phế vật kia không chỉ nhập mật lệnh để ngựa máy chạy về, mà còn cả mật lệnh tự hủy nổ tung nữa.
Chết tiệt!
Sắc mặt thay đổi, hắn lập tức túm lấy một tên thuộc hạ kéo ra che trước người.
Nhưng không còn kịp nữa.
Ầm!
Không chỉ một con, mà cả mười con ngựa máy đồng loạt khởi động chương trình tự hủy.
Nổ tung!
Uy lực tương đương thuốc nổ phá dỡ cả một biệt viện, ánh lửa hủy diệt trực tiếp bao trùm tất cả mọi người.
Mười con ngựa máy, mười động cơ phát nổ.
Hiệu quả ngang với huyền pháp hỏa diễm bùng nổ cấp 3, trực tiếp gϊếŧ sạch...
Thân thể vỡ nát, cháy khét, bị thổi bay, tứ chi văng tứ tung, đầu lâu nổ tung, ngay cả phiến đá lát sảnh đường cũng bị nổ vỡ thành bụi vụn.
Chỉ trong chớp mắt, sào huyệt bọn cướp từng có thể diệt cả trăm con sói hoang thảo nguyên gần như bị thổi bay toàn bộ, chẳng mấy kẻ sống sót.
Nhưng... khói bụi tan đi, có một kẻ cụt tay lảo đảo đứng dậy, lấy tay che con mắt đang chảy máu, nhìn cảnh tượng trước mặt mà bừng tỉnh.
Lý Khải biết mình đã rơi vào hố của tên phế vật kia, bị hại đến "nhà tan cửa nát" rồi.
Hắn nghiến răng, gương mặt vặn vẹo, phun một ngụm máu. Tự băng bó qua loa xong, rồi vội vàng lao về một căn phòng nhỏ, mở mật thất để chui vào đường ngầm.
Trong ngục, nhìn từ phía sau, Phù Xuyên vẫn ngồi trong bóng tối. Lý Khải tới cửa mật đạo, vừa mở cửa đã vung tay ném thẳng một huyền pháp về phía Phù Xuyên.
Ầm!
Huyền pháp cấp 2, Nhiệt Diễm.
Một quả cầu lửa như dung nham nóng chảy lao thẳng vào bóng tối, trúng ngay chiếc ghế phủ áo choàng.
Ghế vỡ nát, bốc cháy ngùn ngụt, Lý Khải giật mình, da đầu run lên... giây tiếp theo, từ khúc cua phía sau mật đạo hiện ra một bóng người.
Một quả phi đạn (cầu lửa) lao thẳng vào cái đầu đã bị thương nặng của hắn từ phía sau.
Chỉ một phát thôi, Lý Khải vốn đã trọng thương bị huyền pháp phi đạn cấp 1 yếu nhất tiễn đi.
Hắn ngã xuống, chết không nhắm mắt.
Phù Xuyên đứng phía sau hắn xoay cổ tay còn hằn vết máu do dây trói siết, nhấc chân dẫm lên đầu hắn, nghiền mạnh vài cái.
Lý Khải trước khi chết: "!"
Vì cha mẹ cô đều là công chức, tuy không phải chức cao gì nhưng nhiều năm làm cán bộ đã khiến khí chất của bọn họ rất chuẩn mực, chưa bao giờ đi sai một bước.
Tác phong ấy ảnh hưởng khá lớn đến tính cách của Phù Xuyên.
Cô vốn không phải người có tính cách kịch liệt, trừ khi thật sự không nhịn được.
Khó khăn quá, từ nhỏ đến lớn cô chưa từng bị người ta quất roi bao giờ, dù có nghịch ngợm đến mấy, cha mẹ cô cũng thích dùng cách dạy dỗ kiểu học giả cơ.
Dao mềm mà mài cứng.
Nhưng roi mềm mà quất thật thì đúng là đau.
Lúc đó, thế giới quan của cô gần như sụp đổ, cũng chân thực cảm nhận được rằng mình đang ở trong một thế giới tàn khốc.
Cho nên như tất cả trò chơi mà cô từng chơi qua, hay những quyển tiểu thuyết mạo hiểm từng đọc, mọi tôn chỉ trong đó đều hướng về một quy luật tối cao, muốn sống sót phải tàn nhẫn hơn người khác.
Vì thế cô mới có hành động giẫm lên đầu Lý Khải sau khi gϊếŧ hắn, bởi đó vừa là cách cô trút đi nỗi đau trên người, cũng là tuyên bố phần lương thiện và tốt đẹp thuộc về thế giới hòa bình trong cô đang dần rời xa.
Nhưng giẫm xong, với bản năng của một người chơi kỳ cựu từng là lão đại tài nguyên chuyên nghiệp, cô lại ngồi xuống, bắt đầu sờ thi thể.