Chương 46

Bên ngoài phòng, mấy tên cướp đang lục lọi ba lô của Phù Xuyên, thấy hắn đi ra thì lập tức báo cáo.

"Thủ lĩnh, không có đồ của đám nhóc kia."

Điều này chứng tỏ cậu không hề bày trò gϊếŧ người cướp của rồi ôm tài sản bỏ trốn, mà đúng như lời cậu nói, lúc bọn cướp tập kích bọn họ, cậu chỉ nhân lúc hỗn loạn mà chạy thoát, nên dĩ nhiên sẽ không có chiến lợi phẩm của bọn cướp.

Lý Khải kiểm tra đồ đạc một lượt, kết hợp với cuộc thẩm vấn trước đó, hắn xem như đã có nhận định: "Thằng nhóc này có chút khôn vặt, không chịu trực tiếp đưa tài sản ra."

Nếu đưa ra, tất nhiên sẽ chết, nhưng lời cậu nói cũng không phải vô lý.

Lý Khải kể chuyện này lại, bọn cướp xung quanh đưa mắt nhìn nhau, dù sao bọn chúng chỉ là bọn sát nhân lăn lộn nơi thảo nguyên, chứ chẳng lợi hại ghê gớm gì. Nếu nói chúng kiêng kỵ quái vật khổng lồ Lý thị này, thì bộ kinh tế Đế Quốc mà ngay cả giới tài phiệt cũng phải dè chừng lại càng là một gã khổng lồ.

Chỉ cần dính dáng vào, cho dù chỉ là một đội điều tra nhỏ, thì lực lượng vũ trang sau lưng chính phủ cũng có thể diệt sạch bọn họ trong chớp mắt.

"Không ngờ sau lưng thằng nhóc này lại rắc rối như thế."

"Cho dù nó là hậu duệ của Tạ thị, thì dù sao cũng là quý tộc máu xanh, lại thêm đúng lúc nhạy cảm này nữa, phiền toái quá."

Đám cướp đều kiêng dè trong lòng, lần lượt chửi rủa đám đồng bọn gây chuyện trước đó, rồi cùng nhau nhìn về phía Lý Khải, chờ hắn quyết định.

Thực ra Lý Khải đã có quyết định từ sớm.

"Tiền... tất nhiên phải lấy."

8-9 triệu đồng tiền kia là doanh thu hơn nửa năm của bọn họ, quả thực là một khoản tiền khổng lồ, đủ để bọn họ sống thoải mái nửa năm. Nhưng vì tiền mà gϊếŧ người rồi rước lấy họa lớn, thì lại không đáng.

"Để cậu ta khai ra trước đã, gọi con ngựa máy đó về."

Sau đó...

Lý Khải quay lại phòng thẩm vấn, lần này hắn vẫn tỏ ra hòa nhã: "Cậu nói rất có lý, tôi cũng tin chỉ là hiểu lầm. Giờ thế này đi, cậu gọi ngựa máy về đây, tôi tuyệt đối sẽ không gϊếŧ cậu. Dù sao gϊếŧ cậu chẳng có ích gì với bọn tôi cả, bọn tôi là cướp, cướp của chứ không cướp mạng."

Phù Xuyên không tin: "Sao tôi tin anh được?"

"Cậu còn lựa chọn nào khác à? Trùng hợp, bọn tôi cũng không có, bọn tôi đều là những người vô tội bị mấy tên ngu kia liên lụy. Cậu đưa tiền bạc ra bù cho tổn thất của bọn tôi, để tránh bị dính líu thêm, bọn tôi sẽ rời khỏi đây ngay. Còn cậu giữ được mạng, sau này tiếp tục sống thoải mái làm thiếu gia của cậu, như thế chẳng ai thiệt cả."

Chẳng lẽ người này bước ra từ tổ chức bán hàng đa cấp? Nghe hắn nói xong, lại còn có lý nữa chứ.

"Được, mong anh giữ lời."

Phù Xuyên nhập lệnh, Lý Khải nhìn thấy đồng hồ hiện chỉ thị đã được tạo, sau đó lại xem vị trí của con ngựa máy kia, quả nhiên nó đang chạy về phía bọn họ.

Lý Khải mỉm cười, đưa tay xuống.

Bàn tay hắn chạm vào khẩu súng.

Đồng tử Phù Xuyên khẽ rung, nhưng giây tiếp theo, ngón tay Lý Khải lại chạm đến chùm chìa khóa bên súng, mở khóa xiềng, thả cô xuống.

"Người đâu, đưa Tạ thiếu gia về phòng, trông cho tốt, đừng để xảy ra chuyện."

Hắn thật sự giữ lời?

Nhưng Phù Xuyên lại nhận ra đối phương chưa trả đồng hồ cho mình, trái tim cô chợt lạnh nửa nhịp.

Trước đó trên đường tới đây, cô đã cắn răng vứt bỏ hết những thiết bị cướp được từ bọn cướp, chỉ để tránh lộ sơ hở.

Nhưng loài sinh vật gọi là cướp này sẽ chẳng bao giờ bỏ qua cho một người chỉ vì người đó vô tội cả.