Chương 44

Phù Xuyên sợ đến mức hét lớn: "Tôi không nói dối! Tôi giấu đồng tiền trong một con ngựa máy, đó là vì tôi biết sói hoang nhạy cảm với kim loại, tôi muốn dùng con ngựa đó dẫn chúng đi, lấy tiền đổi mạng. Nhưng tôi không ngờ đám sói này lại như bị người ta khống chế, cứ điên cuồng đuổi theo tôi, hoàn toàn chẳng phân tâm chút nào, nên tôi mới bất đắc dĩ trốn vào trong rừng."

Cô lại tiếp tục đánh cược, cược rằng người này đã mổ xẻ bầy sói hoang. Trên người hắn nồng nặc mùi máu tanh, vết máu trên ủng còn rất mới, chưa kịp đông, hẳn vừa mới mổ xong, ắt đã có phát hiện gì rồi.

Cây sắt nung dừng lại.

Một lúc sau, "keng" một tiếng, bị ném trở lại trong lò.

Trái tim Phù Xuyên run rẩy, cô đã cược thắng.

Lý Khải ngồi trở lại chỗ cũ, nhướng mày nói: "Xem ra thiếu gia cậu đắc tội với không ít người nhỉ, vừa có kẻ mua chuộc hộ vệ định gϊếŧ cậu, lại có kẻ dùng sói hoang thi triển huyền pháp cấp hai Đạo Dẫn Thuật để gϊếŧ cậu."

Quả nhiên!

Phù Xuyên coi như mượn lời của Lý Khải để xác nhận sự thật về cuộc truy sát này, nhưng cô chưa thể thở phào được, vì Lý Khải vốn chẳng quan tâm cô bị ai truy sát.

"Bọn tôi đã tra ra rồi, cậu vừa bán tháo tài sản phải không, không chỉ một triệu nhỉ, ít nhất tám chín triệu. Giao hết đồng tiền ra đây, tôi có thể tha cho cậu một mạng, bằng không..."

Hắn châm một điếu thuốc, phả ra từng làn khói, hàm răng vàng ố lộ ra vì nụ cười.

"Tôi sẽ lột da cậu, phơi thành cái xác khô."

Những lời kiểu nhân vật phản diện đe dọa giao tiền rồi tha mạng thế này, bình thường ai tin cuối cùng cũng chết cả.

Đương nhiên Phù Xuyên không tin, nhưng cô không thể không giao được.

Dĩ nhiên, cô cần phải có chút do dự, có chút chần chừ, chỉ một thoáng do dự này thôi.

Lý Khải bỗng chộp lấy cây roi treo trên giá hình cụ, vung tay quất xuống.

Roi uốn cong trong không trung, đầu roi xé gió tạo ra một tiếng rít chói tai, rồi... Chát! Một cái... quật thẳng lên người Phù Xuyên.

Da thịt nứt toác, máu tươi nhanh chóng thấm qua lớp quần áo mỏng manh, men theo làn da nhỏ giọt xuống, nhanh chóng tụ lại ở mắt cá chân rồi rơi xuống đất.

Tuy thân thể này mang dáng vẻ của Tạ Khắc Lệ, nhưng cảm giác đau đớn là của cô. Cô sống trong xã hội hòa bình từ nhỏ, chưa từng phải chịu trận đòn tàn độc thế này, chỉ một roi đã khiến toàn thân cô co rút, nhưng vì bị treo ngược, nên trông chẳng khác nào một con cá muối chật vật, sắp bị lột da ướp mặn.

Cô chỉ có thể đau đớn thở dốc, ngắt quãng kêu rên: "Tôi nói, tôi nói, đồng tiền ở trên ngựa máy, tôi nói rồi mà, nhưng con ngựa máy đó phải nhập lệnh bằng đồng hồ trên tay tôi mới chạy về, mấy người không đuổi theo được đâu."