Khung cảnh khiến Lâm Sơ chợt nhớ đến những buổi thực hành trong phòng thí nghiệm hồi đại học.
Mỗi cánh cửa đều có bảng tên phía trên.
Cô lấy điện thoại từ không gian, bật đèn pin, định rọi vào một cánh cửa bên phải thì...
Cạch!Một loạt tiếng va chạm vang lên.
Lâm Sơ lập tức tắt đèn.
Tiếng động yếu dần, rồi biến mất.
Nghe âm thanh, cô đoán được có thứ gì đó đang cào đập bên trong các phòng vô trùng.
Có xác sống bên trong.
Để tránh gây náo động, cô không bật đèn nữa, mà lần mò tiến lại gần từng cửa để kiểm tra.
Không phải phòng nào cũng có xác sống, nhưng tất cả các cửa đều bị khóa chặt.
Việc này Lâm Sơ cũng đã dự đoán từ trước.
Cô rút ra đoạn dây thép nhặt được dọc đường, vặn vài vòng trong tay cho dẻo, rồi cắm thẳng vào ổ khóa, thao tác cực kỳ thuần thục.
Chỉ vài giây sau,
“tách”, khóa bật mở.
Lâm Sơ thầm cảm ơn ông chú thợ khóa từng sống cạnh nhà thuở nhỏ.
Cô cất dây thép vào không gian, siết chặt cây gậy xương, chậm rãi kéo cánh cửa thép nặng nề ra.
*
Trong phòng vô trùng đầu tiên chẳng có con xác sống nào.
Đây vốn là kho để kim tiêm và dụng cụ truyền dịch, từ dây truyền nước cho đến ống tiêm các cỡ, muốn size nào có size đó.
Lâm Sơ vừa đi vừa tính toán xem đống đồ này chiếm bao nhiêu diện tích, rồi dứt khoát vơ luôn mỗi loại 200 bộ cho chắc ăn.
Lấy xong, cô lại bình tĩnh bước ra ngoài, khóa cửa lại gọn gàng, chẳng khác gì “ăn cắp chuyên nghiệp”.
Đến phòng vô trùng thứ hai thì bên trong toàn bông y tế, băng gạc, băng cuốn, khẩu trang… đủ thứ linh tinh nhưng cực kỳ cần thiết với Lâm Sơ.
Dù dọc đường đi cô đã cố gắng cẩn thận hết mức, nhưng va quẹt trầy xước là khó tránh. Hơn nữa, ai biết sau này còn phải chui vào cái thế giới quái quỷ nào nữa? Thế nên bông băng, gạc gói cô gom thẳng tay, mỗi loại ôm về hai thùng.
Đi tiếp mấy phòng vô trùng phía sau, cô thấy còn đủ loại thuốc tiêm, vắc-xin, thuốc bột, rồi cả nguyên liệu thuốc phải giữ lạnh. Nhưng món quan trọng nhất lại chính là dao mổ và đủ loại dụng cụ phẫu thuật – mấy thứ này mới là bảo bối của cô.
Phòng nào sạch sẽ không có xác sống, cô thản nhiên xách đồ. Còn phòng nào lổm ngổm mấy con thì khỏi bàn, đi luôn cho nhanh. Dù gì bị nhốt chung với đám xác sống lâu như vậy, đồ đạc bên trong chắc cũng “nhiễm bẩn” cả rồi. Thời gian là vàng bạc, cô còn sáu tầng phía dưới phải dọn, chả hơi đâu mà phí phạm.
Lâm Sơ lại vòng về cầu thang thoát hiểm, chuẩn bị xuống tiếp.
Trước đó, lúc ở tầng 8, cô cố tình gây động tĩnh để dụ hai con xác sống ở tầng 9 và 10 lao ra. Quả nhiên, vừa đẩy cửa chống cháy ra thì hai con kia đã vồ thẳng về phía cô.
Nhưng may mắn, Lâm Sơ đã tính trước cả rồi. Cô nhanh gọn xử lý từng con một, cất gọn vào không gian, rồi thản nhiên đi xuống tầng 7.
Tầng 7 cũng toàn phòng vô trùng, bày biện y chang tầng 8, chỉ khác mỗi thương hiệu thuốc men và dụng cụ y tế mà thôi.
Lâm Sơ cũng không quên lượm thêm vài thứ mà trên mấy tầng trước cô đành bỏ lại vì dính “hương vị xác sống”. Lần này, món hời to nhất chính là… vắc-xin phòng uốn ván!
Nghĩ mà xem, trong tay cô đang có một con dao mà chỉ cần quẹt nhẹ thôi cũng đảm bảo 100% dính uốn ván. Giờ lại thêm vắc-xin trong túi, chẳng khác nào nắm cả “cây gậy lẫn củ cà rốt”, vừa có thể dọa người vừa có thể cứu người – đúng là lợi khí trong thời mạt thế.
Lấy xong, cô không lằng nhằng thêm, lập tức chuyển chiến trường xuống tầng 6.
Lần này thì yên ắng hẳn, không có tiếng động nào dụ xác sống mò ra, thế là cô quét sạch tầng 6 rồi tiện tay gom luôn tầng 5.
Nhìn cảnh thuốc men trong mấy phòng bị xới tung, Lâm Sơ đoán ngay lúc sơ tán chắc chắn từng có người của chính phủ ghé qua lấy bớt. Nhưng tồn kho vốn nhiều quá, họ cũng chẳng vơ hết được. Mỗi tầng còn dư vài chục thùng, thế cũng đủ cho cô chất đầy tay.