Chương 4

Tuy rủi ro rất lớn, nhưng tỷ lệ thành công lại cao hơn, và phần thưởng nhận lại cũng vô cùng hậu hĩnh.

Người được Phù thủy cứu sống thường sẽ chiếm được lòng tin của Phù thủy. Sau này mỗi một lời phát biểu của người đó, Phù thủy đều sẽ có xu hướng nghiêng về kết luận của người đó hơn.

"Nhưng bây giờ tình hình không rõ ràng, không biết cái gọi là "chết" ở đây là như thế nào, nên Ma Sói sẽ không dễ dàng tự ra tay với mình."

Đêm đầu tiên, chính bản thân phe Ma Sói cũng còn đang rơi vào hỗn loạn, hiển nhiên sẽ không ra tay với những người chơi khác.

Nhưng đêm nay thì khác rồi.

Thấy An Tuế Tuế hí hoáy viết vẽ trên một tờ giấy trắng, Giản Thời đột nhiên hỏi: "Giấy ở đâu ra vậy?"

An Tuế Tuế ngẩn người một lúc, rồi nói: "Dưới đệm sô pha có giấy trắng, trong hộp trà có bút chì."

Cô lại có thể tìm ra từ những xó xỉnh đó, có nên nói quả không hổ danh là con gái không nhỉ?

Giản Thời cụp mắt xuống, không biết đã tin lời cô được mấy phần: "Cô nói tiếp đi."

An Tuế Tuế đã lôi kéo được đồng minh đầu tiên trong thời gian ngắn nhất. Sau khi tiễn Giản Thời đi, cô lấy từ trong túi ra một tấm thẻ màu trắng bạc.

Thứ cô tìm được không chỉ có giấy trắng mà thôi.

Trong tất cả người chơi, chỉ có An Tuế Tuế và Giản Thời đã dự trữ trước thức ăn cho ngày thứ hai. Những người khác phải chịu đói cho đến tận trưa mà vẫn không thấy thức ăn xuất hiện.

Cốc, cốc, cốc...

Cửa phòng bị gõ vang, bên ngoài là nữ người chơi Ôn Nguyệt.

Ôn Nguyệt thấp thỏm nhìn An Tuế Tuế trong phòng, cắn môi khẽ hỏi: "Cái đó... tôi... tôi có thể xin cô một chút đồ ăn được không?"

Nói xong lời này, hai má Ôn Nguyệt đỏ bừng, dường như cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

Vì sợ bị An Tuế Tuế từ chối, Ôn Nguyệt cúi đầu, lúng túng mân mê những ngón tay, không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Nhưng cô ấy thật sự rất đói rồi. Nếu không xin được thức ăn từ chỗ An Tuế Tuế, cô ấy chỉ còn cách đi gõ cửa phòng Giản Thời.

Dù sao đi nữa, An Tuế Tuế trông vẫn dễ nói chuyện hơn Giản Thời rất nhiều.

An Tuế Tuế ngẩng đầu nhìn cô ấy một lúc: "Cô đợi tôi một chút."

Đồ ăn cô mang về hôm qua khá nhiều, một mình cô thực ra cũng không ăn hết, chia bớt cho người khác một ít cũng không sao.

"Nè, cho cô đó."

Ôn Nguyệt bẽn lẽn cười: "Cảm ơn cô, nếu không thì tôi chẳng biết đến bao giờ mới được ăn."

"Đừng lo." An Tuế Tuế an ủi cô ấy: "Đến bữa tối sẽ có thức ăn mới thôi."

Ôn Nguyệt kinh ngạc mở to mắt: "Sao cô biết?"

An Tuế Tuế: "Trên tường có viết."

Trong luật chơi có giới thiệu, vào thời gian bữa tối mỗi ngày, các người chơi cần tập trung trước bàn ăn để thảo luận và bỏ phiếu.

Nhưng các người chơi rõ ràng có chút bài xích với game này, vậy làm thế nào để tập hợp tất cả mọi người lại?

Dĩ nhiên là dùng thức ăn xuất hiện sau một ngày dài bị bỏ đói rồi.

Ôn Nguyệt nghe vậy, vẻ mặt lập tức thả lỏng hơn nhiều. Chỉ cần không phải bị bỏ đói liên tục nhiều ngày là tốt rồi.

Đến giờ ăn tối, hương thơm từ bàn ăn lan tỏa, dù họ đã đóng cửa vẫn có thể ngửi thấy.

Những người chơi đã đói cả ngày vội vàng ra ngoài xem xét và ngay lập tức bị thu hút bởi những món ăn trên bàn.

An Tuế Tuế cũng mở cửa phòng, đi về phía bàn ăn.

Khác với ngày hôm qua, hôm nay trên mỗi chiếc ghế trước bàn ăn đều có ghi tên của người chơi.

Có nhất thiết phải ngồi đúng chỗ không? Không chắc chắn, nhưng không ai dại dột đi thử thách giới hạn của game.

Tất cả mọi người lần lượt ngồi vào chỗ. Trong một môi trường bất an như thế này, dù đã bị bỏ đói cả ngày thì các người chơi vẫn tỏ ra rất dè dặt.

[Ting tong...]

[Thời gian suy luận đã đến.]

[Mời tất cả chuẩn bị tích cực phát biểu, tìm ra người chơi Ma Sói đang ẩn mình giữa các vị.]