Trong đầu thì mơ màng về tương lai, ánh mắt An Tuế Tuế dừng lại ở dòng chữ "Tùy tùng: Husky".
Con Husky cấp S này chính là phần thưởng đặc biệt cô rút được trước khi rời khỏi game.
Nhấp vào tên Husky, thông tin thuộc tính của tùy tùng hiện ra.
An Tuế Tuế liếc nhìn, mọi phương diện của nó đều rất ổn, đặc biệt là lực tấn công đã sắp đuổi kịp chỉ số tốc độ của cô rồi.
Nhưng mí mắt phải của cô vẫn cứ giật liên hồi, thế là cô mở quang não, tìm kiếm cái tên "Husky" trên Tinh Võng.
Rất nhanh sau đó, đủ loại thông tin về Husky lần lượt hiện ra trước mắt An Tuế Tuế.
Husky, giống loài đã tuyệt chủng, con cuối cùng biến mất vào ba trăm năm trước, sức phá hoại cực mạnh, tinh lực dồi dào và... ngu không tả xiết.
Ngu... ngu không tả xiết?
An Tuế Tuế: “Cái cảm giác sắp toang này là sao đây nhỉ?”
…
An Tuế Tuế yên ổn ở nhà một thời gian dài, dài đến mức cô sắp quên mất chuyện game, cuối cùng vào một đêm nọ, cô lại nghe thấy giọng nói cơ học quen thuộc của hệ thống.
[Ting! Đang tải game...]
[Tải thành công.]
[Người chơi hãy tích cực tham gia, nghiêm túc vượt ải.]
[Vòng chơi lần này – Bảo Vệ Củ Cà Rốt, hãy tiêu diệt tất cả quái vật trước khi củ cải bị ăn mất.]
An Tuế Tuế: “...”
Đêm hôm khuya khoắt thế này, còn có để cho người ta ngủ không chứ.
Bối cảnh game lần này là một bãi sa mạc Gobi, có tổng cộng mười người chơi được đưa đến đây. Một củ cà rốt khổng lồ, tươi non mơn mởn nằm ngay giữa đám người, vừa ngon mắt vừa nổi bật.
"Trời đất quỷ thần ơi, củ cà rốt to thế này thì quái vật phải lớn cỡ nào chứ!"
Người nói là một gã đàn ông râu ria xồm xoàm, mặc áo may ô trắng và quần đùi hoa. Bộ râu rậm rạp đã che kín mặt nên không nhìn rõ tuổi tác.
Gã ngước nhìn củ cà rốt cao đến hai mét, mắt đầy kinh ngạc.
Những người chơi được đưa vào lần này đều đã trải qua ít nhất một vòng chơi, tuy trong lòng hoảng sợ nhưng không ai hỏi người bên cạnh về tình cảnh của mình nữa.
An Tuế Tuế không vội không hoảng, quan sát tất cả người chơi và vô cùng bất ngờ khi thấy một người quen trong đám đông.
Giản Thời cũng vừa lúc trông thấy An Tuế Tuế, anh băng qua đám người đi về phía cô.
"Trùng hợp thật, đây không phải là bé thỏ con sao."
Bé, bé thỏ con!
"Anh gọi ai là thỏ con đấy!"
An Tuế Tuế ghét nhất bị người khác xem như động vật nhỏ yếu đuối đáng thương, khuôn mặt lập tức bất mãn phồng lên.
Cô là sát thủ khiến người ta nghe danh đã sợ mất mật đấy! Sát thủ đó, hiểu không, sao có thể gọi là thỏ con được!
Giản Thời bật cười, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn xuống con thỏ bông trong tay và bộ đồ ngủ hình thỏ trên người cô.
"Chẳng lẽ không phải thỏ con?"
An Tuế Tuế tức thì hóa giận vì thẹn.
"Đây là đồ ngủ, đồ ngủ hiểu không! Anh nhìn lại mình xem, ở đây bao nhiêu người chỉ có mình anh không mặc đồ ngủ! Anh mặc thế này đi ngủ không thấy cấn à?"
Nói mới để ý, Giản Thời trong vòng chơi này vẫn mặc một bộ vest chỉn chu.
Giữa mùa hè nóng nực, ai nấy đều ăn mặc mát mẻ hết mức có thể, chỉ riêng anh vẫn nghiêm túc từ đầu đến chân, lại trông có phần lạc lõng.
Nhưng Giản Thời chẳng hề để tâm: "Tôi ngủ không mặc đồ."
An Tuế Tuế: "???"
Chuyện này thì không cần phải nói cho cô biết đâu!
Nhìn An Tuế Tuế ngây người ra, Giản Thời hứng chí bồi thêm một câu.
"Vả lại, tôi mặc vest chỉ có thể chứng tỏ tôi chưa ngủ, còn cô lại bị lôi thẳng từ trên giường dậy đúng không? Buồn ngủ không? Nhìn xem, củ cà rốt cũng đang run rẩy vì sợ rồi kìa."
Tình huống quen biết nhau như họ cực kỳ hiếm thấy, đa số người chơi đều không thân thuộc.
Dưới sự dẫn dắt của vài người, những người chơi khác cũng bắt đầu tự giới thiệu, hy vọng trong màn chơi đồng đội sắp tới có thể đoàn kết hợp tác, cùng nhau chống địch.