Cậu còn lấy cá cơm khô nấu một nồi nước dùng. Cá cơm có vị ngọt tự nhiên, dù công thức ghi chi tiết hơn và còn đặc biệt chú thích nên cho thêm thịt gà để tăng vị nhưng cậu cố tình bỏ qua.
Khi nước dùng sôi gần đủ Diệp Hề vớt cá cơm ra, cho đậu phụ, nấm hương và mộc nhĩ thái sợi vào. Để canh đạt độ “kéo sợi” đúng nghĩa thì không chỉ cần nguyên liệu mà còn nhờ trứng. Nếu trứng quá vụn thì chỉ giống canh trứng khiến nước canh đυ.c và ăn không ngon.
Đợi đến khi từng sợi trứng hoàn hảo nổi lên, cậu mới tiến hành nêm nếm lần cuối.
Trong bát, nước canh màu trà sánh nhẹ dù nhiều nguyên liệu mà nước vẫn trong, tầng lớp rõ ràng và hương chua cay dìu dịu lan tỏa.
Diệp Hề múc một thìa suýt bỏng lưỡi. Nồi canh tuy cho nhiều nguyên liệu nhưng khi ăn vẫn rất mượt mà. Đậu phụ mềm, nấm hương thái sợi hòa quyện và vị chua cay cực kỳ kí©h thí©ɧ vị giác.
Cậu uống liền ba bát đến khi bụng no căng mới dừng lại, cuối cùng còn tận dụng nguyên liệu cũ làm thêm cái bánh hành.
Ăn xong bữa sáng, Diệp Hề mới mở điện thoại rồi vào ứng dụng màu cam.
Vương Tụng tối qua đã nói cậu đừng lo vì công ty sẽ xử lý nhanh chóng.
Quả nhiên, đêm qua công ty đã đăng thông báo: Diệp Hề đến đồn công an là vì có kẻ lạ lẻn vào nhà, cậu là nạn nhân. Đồng thời cảnh cáo các tài khoản marketing đừng tiếp tục tung tin đồn thất thiệt.
Thông báo được đưa ra khiến dư luận lắng xuống. Dù sao đây cũng là vụ án hình sự, công chúng lập tức chuyển hướng bàn luận sang chủ đề “fan cuồng đáng sợ thế nào” và “làm sao để ngăn chặn fan cuồng”. Nhiều fan cùng không ít cư dân mạng bắt đầu thấy thương Diệp Hề.
Thế nhưng...
“‘Ảnh Diệp Hề trong xe’ là cái gì đây?”
Diệp Hề bấm vào hot search chói mắt kia.
Hai tấm đầu vẫn là cảnh cậu ra vào đồn công an, đội mũ che gần nửa mặt và ảnh mờ nên chỉ lờ mờ nhận ra.
Tấm thứ ba mới là trọng điểm. Trong xe mở đèn đọc sách, cậu ngồi ghế phụ mắt nhắm, đầu tựa vào lưng ghế và gương mặt lộ rõ.
Ánh đèn vàng mờ phủ xuống gương mặt, khắc họa từng đường nét lập thể và biểu cảm còn vương chút u sầu. Toàn bộ con người tràn ngập cảm giác có câu chuyện, chẳng khác nào một cảnh phim điện ảnh chứ không chỉ là tấm ảnh paparazzi chụp trộm.
Bức ảnh chụp lén kia lập tức bùng nổ!
Thực ra lúc đó cậu chỉ đang ngồi trong xe, trong đầu đọc công thức nấu ăn mà thôi.
Ngay sau đó, trên mạng lại dấy lên một đợt bàn tán mới về gương mặt của Diệp Hề. Ảnh bìa tạp chí, cảnh trong phim truyền hình và ảnh chụp ngẫu nhiên của người qua đường... đủ loại hình ảnh cũ lần lượt bị lôi ra.
“Cho dù biết Diệp Hề nhân phẩm có vấn đề nhưng nhìn thấy gương mặt này, hình như tôi lại có thể tha thứ cho tất cả rồi.”
Bình luận này nhanh chóng được đẩy lên top nhiều lượt thích nhất.
“Cái gì mà nhân phẩm có vấn đề chứ??”
Diệp Hề dùng tài khoản phụ trả lời ngay dưới bình luận ấy. Cậu thật sự thấy khó hiểu.
Cậu còn cẩn thận nhớ lại ký ức, xác nhận trước nay mình chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý vậy mà tại sao trong mắt mọi người cậu lại thành đại diện của “nhân phẩm có vấn đề” rồi?
“Rè rè!”
Điện thoại bỗng rung lên, màn hình hiện tên người gọi: Vương Tụng.
“Alô, Diệp Hề à?”
“Là em, sao vậy?”
Giọng Vương Tụng vang lên: “Cậu đã xem tin tức trên mạng chưa? Tôi đã giải thích rõ với công ty rồi, bây giờ không còn vấn đề gì nữa.”
“Cảm ơn anh Vương, thật sự làm phiền anh rồi.” Diệp Hề chân thành nói lời cảm ơn.
“Không sao. Nhưng dù sự việc đã lắng xuống nhưng cậu cũng nên hạn chế ra ngoài! Hiện tại độ bàn tán về cậu rất cao, ra đường dễ bị chụp ảnh lắm.”
“Được, em biết rồi. Nhưng em muốn hỏi... cái hot search kia là do công ty mua đúng không?” Diệp Hề hỏi. Cậu cũng có chút nghiên cứu về giới giải trí, chuyện đó rất có thể là công ty cố tình tạo sóng.
“Thực ra, tôi gọi điện cho cậu cũng để nói điều này! Cái hot search đó không phải công ty mua. Cậu cũng coi như may mắn, không ngờ nhờ chuyện này mà cậu lại hot trở lại. Tổ chương trình Mười ngày bên biển vừa liên lạc với công ty muốn nhân lúc này công bố cậu chính thức tham gia. Đây đúng là thời điểm khán giả dễ dàng bao dung cậu nhất, chúng tôi đều thấy quá phù hợp.” Giọng Vương Tụng hơi xen lẫn kích động.
Diệp Hề suy nghĩ vài giây, rồi đáp: “Được thôi, em không có ý kiến.”
Dù sao bây giờ rảnh rỗi cũng chẳng có việc gì.