Chương 28

Sáng sớm hôm sau, Diệp Hề lại ra cửa ga tàu điện để thu thập điểm.

Nhờ sự quảng bá của anh Béo và lời truyền miệng của khách quen mà giờ Diệp Hề cũng đã có chút tiếng tăm, thậm chí có người còn đặc biệt tìm đến mua.

Sáu mươi phần cho buổi sáng và chiều, chỉ trong một giờ là bán sạch.

“Ông chủ, nghe Lâm An nói anh sắp ra món mới hả?” Tôn Béo đứng trước quầy, hào hứng hỏi.

Diệp Hề vừa làm bánh vừa đáp: “Đúng rồi, nhớ tới ăn thử nhé... À phải, dạo này tôi bận chút chuyện nên tuần sau chắc không ra đều được, tuần kế nữa thì phải đi ngoại tỉnh nửa tháng.”

“Hả? Ông chủ sắp đi sao?” Tôn Béo suýt nữa quên cả ăn mà vội hỏi.

“Chỉ tạm thời thôi, sau này tôi sẽ quay lại.”

Lâm An chen vào hỏi tiếp: “Vậy ông chủ khi nào về?”

Diệp Hề tính toán một chút thì phát hiện bản thân cũng không chắc chắn bèn nói: “Chuyện này gấp nên tôi không rõ lắm, nửa cuối tháng này chắc tôi đều không ở đây.”

Tôn Béo suy nghĩ vài giây rồi rút điện thoại ra: “Ông chủ, mình kết bạn WeChat đi. Khi nào anh quay lại thì báo một tiếng.”

“Được thôi!”

Diệp Hề đưa bánh đã làm xong cho cậu ta rồi lấy di động ra. Trước đó cậu đã đặc biệt đăng ký một tài khoản phụ nên không ai biết đó là cậu.

Kết bạn xong, Tôn Béo và Lâm An mới rời đi.

Ngay sau đó, Tôn Béo đăng trong nhóm riêng – nơi tập hợp những người mê ẩm thực trong vùng: [Thông báo một tin dữ! Ông chủ Diệp tuần kế nữa phải đi ngoại tỉnh, nửa cuối tháng này đều không có mặt. Muốn ăn thì tranh thủ trong mấy ngày tới nhé!]

[Ối trời, đúng là tin dữ thật!]

[Tôi đã sớm thấy ông chủ Diệp chẳng chuyên tâm vào sự nghiệp gì cả! Mỗi ngày bán số lượng ít ỏi, sáng chiều chỉ có 60 phần, lần trước tôi đến muộn là hết sạch rồi!]

[Tôi đồng ý, cậu đi nói với ông chủ xem.]

[Thôi, cậu đi đi.]

[Không, cậu đi đi.]

...

Hà Kỳ cũng thấy được tin nhắn, thở dài một tiếng.

“Cạch.”

Cửa phòng chờ được đẩy ra, một dáng người cao gầy bước vào.

Hà Kỳ lập tức cất điện thoại mà chỉ tay về phía bàn: “Hôm nay mua bữa sáng là chè trôi nước.”

Sở Diêu ngồi xuống ghế mà tháo kính râm, mái tóc hơi rối, đôi mắt lim dim và cả gương mặt trông vẫn còn ngái ngủ. Cậu ta bưng bát lên nhìn thoáng qua.

“Bữa sáng này có phải hơi nhạt quá không?” Giọng khàn khàn cất lên.

“Lần trước chị Lan có nói, ăn sáng thanh đạm một chút thì tốt cho dạ dày.” Hà Kỳ vội giải thích. Thực ra sáng nay anh ta vốn định mua bánh cuốn nhưng không hiểu sao ông chủ quán lại không có mặt.

Sở Diêu gật gật đầu, không nói thêm, chỉ dùng thìa khều khều vài cái, trông chẳng có mấy hứng thú ăn uống.

“Cậu ăn sáng gì vậy?”

Ăn được vài miếng, Sở Diêu bỗng mở miệng hỏi.

“Tôi á?” Hà Kỳ hơi bất ngờ. Sở Diêu bình thường vốn rất khép kín, chỉ lo việc của bản thân và chưa từng quan tâm người khác ăn gì làm gì: “Tôi ăn bánh thịt nướng.”

“Vậy sao lại mua cho tôi chè trôi nước?” Sở Diêu hỏi tiếp.

Khoảnh khắc ấy, trong đầu Hà Kỳ chợt lóe sáng nah ta như hiểu ra ngụ ý của cậu ta nhưng lại thấy khó tin.

“Vậy... mai tôi mua cho cậu bánh thịt nhé?” Hà Kỳ dò hỏi.

“Ừ, cảm ơn.” Sở Diêu gật đầu, gương mặt vẫn còn lơ mơ ngái ngủ.

Hà Kỳ đứng bên cạnh mà cảm thấy thật khó tin. Sở Diêu vì một bộ phim mà có thể nửa năm không đυ.ng đến tinh bột, bình thường cũng chẳng hề có khao khát với đồ ăn ngon. Dù đi ăn tiệc, món ăn có hấp dẫn đến đâu thì cậu ta cũng chỉ gắp hai đũa rồi thôi. Nhiều khi nhìn mà thấy tiếc.

Nhưng... nếu là bánh của ông chủ Diệp thì cũng dễ hiểu, Hà Kỳ nghĩ thầm bởi vì quả thật nó quá ngon!

Tiếc là, tuần kế nữa sẽ không còn ăn được nữa rồi!

Suốt một ngày gần như đều ở phim trường, tối đến khi Sở Diêu đang tẩy trang trong phòng chờ thì chị Lan đẩy cửa bước vào.

“Chị Lan.” Hà Kỳ lập tức đứng dậy chào. Cô ta vốn không báo trước là sẽ tới.

“Không sao, tôi chỉ tiện đường ghé qua xem. Hôm nay ở phim trường thế nào?” Chị Lan mỉm cười hỏi Sở Diêu.

Sở Diêu kể sơ về tình hình của mình, chị Lan ngồi lắng nghe chăm chú và thỉnh thoảng đưa ra lời khuyên.

“Còn chương trình tạp kỹ thì sao? Cậu có tìm hiểu các nghệ sĩ khác tham gia chưa? Tôi nhớ hình như cậu là fan của Ảnh đế Lư đúng không?” Chị Lan hỏi tiếp.