Chương 23

Chú Lý bán bánh cuốn vẫn như cũ, mặc chiếc tạp dề ố vàng và đặc biệt vòng qua chào Diệp Hề.

“Chào buổi sáng.” Diệp Hề đáp.

Nói chuyện vài câu, chú Lý kéo áo rồi ngồi xổm cạnh cậu mà tỏ vẻ ngại ngùng: “Ờ... chuyện lần trước tôi nói... không biết cậu có suy nghĩ lại chưa?”

“Thật xin lỗi, lời tôi đã nói sẽ không thay đổi, công thức thì tôi thật sự không thể bán.” Diệp Hề kiên quyết.

“Biết rồi.”

Chú Lý thở dài, móc từ túi ra bao thuốc và lấy một điếu châm hút.

“Thôi vậy, đừng trách tôi nói nhiều. Thật sự là giờ làm ăn khó khăn nên mới hỏi, tôi cũng biết đây là bí mật kinh doanh, sau này sẽ không hỏi nữa...”

Vừa nói vừa hút thuốc, gương mặt chú Lý lúc ẩn lúc hiện trong làn khói.

Diệp Hề nhìn chằm chằm chú ấy nhưng không nghe rõ hết lời mà chỉ chăm chú vào điếu thuốc trong tay ông ta giống hệt cái mẩu thuốc cậu nhặt ở hành lang, cũng có ba vạch ngang.

“Chú Lý, bình thường chú cũng hút thuốc à?”

Diệp Hề bất ngờ hỏi.

Chú Lý ngẩn ra: “Tôi hút hơn chục năm rồi, thanh niên các cậu không quen mùi thuốc à?”

Diệp Hề lắc đầu: “Không, chỉ là trước đây tôi ít thấy chú hút.”

“Ôi trước bận lắm nên đâu có thời gian, hơn nữa cậu đi sớm nên tôi đều hút lúc rảnh thôi.” Chú Lý cười, gõ tàn thuốc xuống đất.

“Đây là thuốc gì vậy? Hình như cháu từng thấy người khác hút loại này.”

Diệp Hề chỉ vào ba vạch ngang ở đầu điếu thuốc mà tò mò hỏi.

“Thuốc Tháp, nghe bao giờ chưa? Người hút cũng nhiều, chủ yếu vì rẻ.”

“Ra là loại này, tôi biết rồi.”

Diệp Hề gật đầu đầy ẩn ý, cảm thấy mình đã nắm được manh mối và chỉ còn việc xác nhận.

“Ông chủ, khi nào anh bán lại bánh hành vậy?” Lâm An vừa ăn vừa hỏi, dù bánh nhân thịt cũng ngon nhưng cậu ta đã bắt đầu nhớ bánh hành rồi.

“Dạo này không bán, có một loại gia vị bị hết hàng.” Diệp Hề đáp, giờ khách quen ăn bánh hành nên không tăng điểm nữa, bán làm gì.

“À đúng rồi! Vài hôm nữa tôi sẽ ra món mới, nhớ tới thử nhé!”

“Món mới là gì vậy?” Lâm An hỏi.

Diệp Hề còn chưa nghĩ xong, giả vờ thần bí: “Tới lúc đó sẽ biết.”

“Được, dù sao đồ ông chủ làm cũng chưa bao giờ tệ!”

Lâm An vui vẻ đồng ý, giờ cậu ta và bạn bè đều là fan của quầy Diệp Hề.

Chỉ tiếc là nhất định phải tự tay làm nếu không thì thuê thêm vài người thì cậu đã sớm đạt mục tiêu rồi.

Diệp Hề thấy tiếc nuối.

Giờ điểm trong cửa hàng của cậu đã đạt 455, dự định thêm vài hôm nữa gom đủ điểm từ bánh nhân thịt rồi sẽ thẳng tay đổi công thức mới.

Buổi tối về đến nhà, Diệp Hề bật đèn phòng khách rồi lại đẩy cửa đi ra ngoài.

Cậu lặng lẽ đi lên một tầng và ngồi ở góc rẽ tầng ba chờ đợi.

Trời vẫn chưa tối hẳn, ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ hành lang hắt vào.

Diệp Hề đeo khẩu trang, đội thêm mũ mà ngồi ở góc rẽ. Nhìn thoáng qua cũng đủ khiến người khác giật mình, thỉnh thoảng có người đi lên hoặc xuống đều bị hù cho một trận, ánh mắt nghi hoặc nhìn cậu thật lâu rồi vòng qua mà đi.

“Không lẽ hôm nay hắn ta không tới?”

Diệp Hề cảm thấy có khả năng này, cậu định chờ thêm một lát nữa rồi về.

Đèn cảm ứng ở tầng một bỗng sáng lên nhưng lại không có tiếng bước chân khiến Diệp Hề lập tức cảnh giác.

Đèn cảm ứng ở tầng hai tiếp tục sáng, một lúc lâu sau vẫn không có ai đi lên tầng ba.

Diệp Hề từ góc rẽ từ từ thò đầu ra, nghiêng mắt nhìn xuống tầng hai thì thấy một bóng đen đang khom người đứng trước cửa nhà cậu không biết đang làm gì.

Cậu lập tức lấy điện thoại ra và lia xuống dưới chụp liên tiếp.

Lại chờ thêm năm phút, đèn ở tầng hai tắt thì Diệp Hề áp người vào cửa sổ nhìn xuống, thấy bóng người trước cửa nhà mình đã rời khỏi khu chung cư.

Cậu trở về nhà rồi mở album ảnh ra lật từng tấm một, ảnh không rõ lắm và chưa chụp được mặt khiến hàng lông mày của cậu dần nhíu chặt.

[Bóng lưng này... Hệ thống?]

[Đinh đinh, ký chủ có chuyện gì sao?]

[Có thể so sánh người trong ảnh với dáng vẻ của chú Lý bán bánh cuốn không?]

Một lúc sau, âm thanh của hệ thống lại vang lên: [Đinh đinh, độ tương đồng 99%.]

Quả nhiên là ông ta!

Diệp Hề chẳng hề bất ngờ, buổi sáng khi thấy điếu thuốc kia thì cậu đã có suy đoán mà giờ chỉ là chứng thực mà thôi.

“Ông ta đến trước cửa nhà mình làm gì? Nhưng bất kể là làm gì thì trông cũng chẳng có ý tốt gì.”

Diệp Hề xoa cằm, trong đầu đã có kế hoạch.

...

Vương Tụng ở văn phòng.

Thời tiết càng lúc càng nóng, ở trong phòng điều hòa thì không sao nhưng chỉ cần ra ngoài là thấy bực bội khó chịu.