Hai cô gái lại ríu rít trò chuyện với chị Lam.
Vương Tụng tranh thủ cất chai nước ô mai vào tủ lạnh rồi định lặng lẽ rời đi.
“Chị Lam, chị uống gì đấy, thuốc à?” Một cô gái nhìn chất lỏng màu nâu trong cốc thì tò mò hỏi.
“Không, là nước ô mai Vương Tụng mang đến.” Chị Lam đáp.
Vương Tụng vừa nắm tay nắm cửa, nghe vậy thì giật mình.
“Anh Vương còn mang cả nước ô mai à!” Cô gái kia reo lên.
“Vậy mà bọn em không biết?”
Vương Tụng quay lại, gượng cười: “Không có gì đâu, em họ tôi làm, nhà nó gần công ty nên sáng nay tôi ghé lấy mang về.”
Anh ấy cố ý nói vậy để tỏ rõ mình sẽ mang chai nước ô mai về nhà.
“Nước ô mai em họ Vương Tụng làm ngon lắm, lâu lắm rồi tôi mới được uống lại vị này.”
Trong cốc của chị Lam đã gần hết, cô ta uống xong cũng rất ngạc nhiên.
Hai cô gái tò mò hỏi: “Vị gì ạ? Nước ô mai chẳng phải đều là chua ngọt sao?”
Chị Lam lấy cơm từ lò vi sóng ra, cười lắc đầu: “Bây giờ ngoài quán nhiều loại pha từ bột ô mai, uống vào hoặc là ngọt quá hoặc là vị ô mai quá nặng. Nhưng em họ Vương Tụng chắc là tự nấu, chua ngọt vừa phải nên uống rất mát.”
Nghe chị Lam nói vậy, hai cô gái vốn không mấy quan tâm đến nước ô mai cũng bắt đầu hứng thú.
“Em chưa từng uống loại này bao giờ.”
Một cô khá thân với Vương Tụng hỏi: “Anh Vương, thật sự là em họ anh tự nấu à?”
Bàn tay Vương Tụng cầm cốc khẽ siết lại: “Anh cũng không rõ, chắc là vậy.”
“Vậy... anh Vương, anh rót cho em một ít được không? Em cũng muốn biết khác gì so với mua ngoài.” Cô gái lại nói.
“... Được thôi.”
Vương Tụng muốn khóc mà không khóc được. Giờ đã nói thế này rồi, nếu mình từ chối chẳng phải quá keo kiệt, đến chút nước ô mai cũng không cho.
Anh ấy lấy từ tủ lạnh ra, rót cho hai cô mỗi người nửa cốc nhỏ.
Xong liền rời khỏi phòng ăn trưa luôn, chẳng buồn để ý hai người uống xong có phản ứng gì.
“Ô!”
“Hình như khác loại trước đây từng uống, vị rất ngon, uống mát cực!”
Chị Lam thấy phản ứng của hai người cũng nói: “Đúng đó, đây chính là hương vị nấu ra, khác hẳn với bán ngoài.”
...
Buổi tối, Vương Tụng đem trả lại chai thủy tinh.
Diệp Hề cũng không bất ngờ, vì chiều nay cậu liên tục nhận được thông báo của hệ thống.
[Lời khen chân thành +1]
Nhiều lời khen thế này, nghĩ cũng biết không phải một người uống.
Mà thực ra, sáng nay lúc đưa nước ô mai cho Vương Tụng thì cậu đã đoán trước rồi.
Chai thủy tinh to như vậy lại đựng chất lỏng màu nâu nếu bị nhìn thấy chắc chắn sẽ hỏi là gì. Nhiều người như thế thì thể nào cũng có vài người mở miệng xin nếm thử, thế chẳng phải thu được điểm khen ngợi sao!
“Haiz, hai cô ấy uống xong thôi thì không nói, còn về văn phòng giúp cậu quảng cáo bảo là uống được nước ô mai em họ Vương Tụng nấu, vị đặc biệt ngon và khác hẳn với ngoài tiệm. Sau đó lại có mấy người nữa đến hỏi tôi, xin nếm thử xem hương vị thế nào!”
Vương Tụng ngồi trên sofa thở dài rồi lại rót một cốc lớn nước ô mai từ tủ lạnh nhà Diệp Hề để uống.
“Em họ?” Diệp Hề nghi hoặc hỏi.
“Thì... có người hỏi ai nấu, tôi không thể nói là cậu nên đành bảo em họ tôi nấu...” Vương Tụng hơi ngại ngùng.
Diệp Hề gật đầu, cậu thì không để tâm miễn là có thể thu điểm.
“À đúng rồi.” Vương Tụng bỗng nhớ ra, nói: “Tầng này của cậu chẳng phải chỉ có mình cậu ở sao?”
Chỗ Diệp Hề ở là khu tập thể cũ, tầng này tổng cộng ba hộ mà hai hộ kia gần đây đã dọn đi nên chỉ còn mình cậu.
“Đúng vậy, dạo này em đi ra đi vào đều không thấy hai nhà kia có động tĩnh.” Diệp Hề nghĩ rồi đáp.
“Vậy thì lạ thật, lúc nãy tôi lên tầng thì thấy có người lảng vảng ở tầng của cậu.”
“Có thể đèn tầng này bị hỏng chăng?” Diệp Hề đưa ra giả thiết.
Vương Tụng lắc đầu, bỗng trở nên kích động: “Cậu nói xem có phải là paparazzi không, họ phát hiện cậu đang bán hàng rong nên tới rình chụp!”
Diệp Hề uống một ngụm nước ô mai, cảm thấy ý tưởng này không đáng tin.
“Cho dù muốn chụp lén thì chỉ cần chụp em từ xa là được, cần gì phải đứng trước cửa nhà lâu như vậy?”
Cuối cùng, hai người cũng không bàn ra nguyên nhân.
Trước khi đi, Vương Tụng dặn: “Cũng có thể là fan hoặc anti-fan của cậu, tóm lại chú ý nhiều hơn, có gì bất thường thì gọi cho tôi ngay!”
“Được, anh yên tâm!” Diệp Hề đáp.
Sau khi Vương Tụng rời đi, Diệp Hề cũng quan sát tầng này.
Tòa nhà cũ kỹ, tường ngoài đã ố vàng loang lổ. Hai nhà bên cửa vẫn đóng chặt, cậu đưa tay quẹt khe cửa thì phủ đầy bụi.
[Hệ thống?]
[Đinh đinh, ký chủ có chuyện gì sao?]
[Hiện tại so với lúc tôi về nhà tối nay, có gì khác không?]