[Đinh đinh, chúc mừng ngài! Nhận được công thức - Nước ô mai!]
[Giới thiệu: Món giải khát không thể thiếu vào mùa hè!]
Nước ô mai vốn là phương thuốc Đông y, sau này dần trở thành loại đồ uống được đông đảo mọi người yêu thích.
Phương thuốc Đông y thường cần sắc hai lần nên nước ô mai cũng vậy, quan trọng ở khâu chọn nguyên liệu và cách sắc. Nguyên liệu khác nhau sẽ cho ra hương vị khác nhau.
Buổi chiều, Diệp Hề ra ngoài ghé hiệu thuốc Đông y mua nguyên liệu làm nước ô mai.
Về nhà, cậu rửa sạch, ngâm trong nước lạnh. Cậu tính toán thời gian, đến lúc bán hàng xong trở về thì vừa kịp sắc.
Quầy hàng của Diệp Hề giờ toàn là khách quen nên cũng nhờ họ truyền miệng mà có chút tiếng tăm. Buổi tối cậu chỉ chuẩn bị 50 phần bánh nhân thịt. Giờ khách quen ăn bánh hành rất ít khi tăng điểm khen ngợi nên cậu ép buộc thay sản phẩm, dùng bánh nhân thịt để “quét” một lượt điểm!
Quét xong bánh nhân thịt thì lại đổi sang món khác!
Buổi tối, có khách đến mua bánh hành thấy không bán nữa thì hơi thất vọng nên được Diệp Hề giới thiệu sang bánh nhân thịt.
“Được thôi... để em thử xem. Nhưng nếu không ngon, sau này em sẽ không mua nữa đâu!” Cô gái mặc đồng phục học sinh bĩu môi nói.
Hôm nay cô ấy còn đặc biệt dẫn bạn đến ăn nhưng không ngờ lại chỉ có một món.
“Tiểu Nhu, vậy tớ không mua đâu, tối tớ không muốn ăn thịt sợ béo.” Cô bạn kéo tay áo cô ấy.
“Được. Ông chủ, khi nào anh bán lại bánh hành?” Tiểu Nhu lại hỏi.
Vừa làm bánh, Diệp Hề vừa tùy tiện bịa: “Gần đây sẽ không bán đâu, bánh hành của tôi có một loại gia vị đặc biệt, dạo này khó mua lắm!”
“Ra là vậy! Bảo sao bánh hành của anh ngon thế.”
Hai nữ sinh lập tức hiểu ra.
Tiểu Nhu nhận bánh nhân thịt, nhìn kỹ thì nhỏ hơn bánh hành nhưng mùi thơm còn đậm hơn. Cô ấy cắn một miếng.
Trời nóng, vốn dĩ cô ấy không muốn ăn đồ chiên dầu nhưng bánh hành đã là ngoại lệ, giờ xem ra sẽ có thêm một ngoại lệ nữa! Bánh nhân thịt ăn vào không hề ngấy mà chỉ có mùi thịt thơm ngọt. Không biết là dùng loại thịt gì, không chỉ thơm mà còn có vị tươi.
Cơn đói vốn bị thời tiết nóng làm giảm bỗng quay trở lại, cảm giác bụng trống rỗng khiến cô ấy chẳng màng nóng mà ăn hết trong vài miếng.
“Thế nào, ngon không? So với bánh hành thì sao?” Bạn cô ấy thấy cô ấy ăn ngon lành thì cũng hơi động lòng.
Tiểu Nhu liếʍ môi, hương vị vẫn còn vương trong miệng. Rõ ràng đã ăn xong nhưng bụng lại cảm giác càng đói.
“Tớ thấy... ngon ngang bánh hành!” Tiểu Nhu suy nghĩ, cảm giác và hương vị mỗi loại một khác nên khó mà nói cái nào ngon hơn.
Ban đầu, bạn cô ấy chỉ bị kéo đến mua bánh hành nên không mấy hứng thú. Ăn xong, cả hai đều thành fan của quầy hàng này.
Giờ ngay cả Tiểu Nhu cũng nói ngon như nhau... Bạn cô ấy bắt đầu dao động. Khi Tiểu Nhu nói với ông chủ cho thêm một cái nữa, cô ấy vội tiếp lời: “Cho em một phần thử với!”
Hôm nay bánh nhân thịt bán cũng rất chạy, hơn một tiếng đã hết sạch.
[Lời khen chân thành +1]
Nghe tiếng hệ thống vang lên bên tai, Diệp Hề vô cùng khoan khoái. Giờ cậu đã tích được 400 điểm.
Bảy giờ hơn, Diệp Hề về nhà và rửa sạch dụng cụ rồi bắt đầu sắc nước ô mai.
Nguyên liệu đã ngâm sáu tiếng, nước lạnh chuyển màu đậm và thoang thoảng mùi thơm. Cậu bắc nồi lên bếp, nước sôi thì hạ nhỏ lửa sắc chậm.
Trong lúc đó, cậu cũng chuẩn bị nhân thịt.
Sau mấy ngày dùng dao, Diệp Hề đã quen tay hơn và biết một số mẹo, so với ngày đầu chỉ biết chặt băm thì tiến bộ hơn nhiều.
Khi chuẩn bị xong nguyên liệu bánh nhân thịt, nước ô mai cũng gần xong lượt đầu.
Nước trong nồi vơi đi, mùi thơm ban đầu giờ đã chuyển thành mùi hơi đắng của dược liệu. Cậu đổ nước ra rồi cho thêm nước lạnh vào và bắt đầu sắc lần hai.
Đến khi đủ thời gian, cậu lọc nước và hòa chung với phần nước trước rồi cho thêm đường mạch nha đã nấu tan sẵn.
Trước khi ngủ thì nước ô mai đã nguội bớt, Diệp Hề rắc thêm chút hoa quế và cho vào tủ lạnh. Cậu chỉ muốn chút hương thơm của hoa quế, còn nếu tráng qua nước sôi sẽ có vị đắng.
Sáng năm rưỡi, Diệp Hề bị chuông báo thức gọi dậy.
Cậu ngồi trên giường ngẩn người mấy phút đến khi bên ngoài vang tiếng chim hót sớm mới bật đèn, bóng tối lập tức tan biến.
Diệp Hề lê dép đến tủ lạnh lấy nước ô mai ra. Nước giờ đã thành màu nâu sẫm trong vắt, bên ngoài lạnh mát khi chạm tay.