Nói xong, cô lập tức quay mặt đi, cố tình không nhìn Tô Lê.
Tô Lê bẻ một miếng sô-cô-la và bỏ vào miệng, để nó từ từ tan chảy trên lưỡi. Khi hương vị lan tỏa, cô quay sang nhìn Thẩm Mặc và hỏi câu thắc mắc đã giữ trong lòng từ sáng: “Tại sao cô giận?”
Thẩm Mặc nhìn chăm chăm vào miếng sô-cô-la trên tay mình, không quay đầu lại: “Tôi không giận.”
“Không giận?” Tô Lê thở dài, “Vậy chắc là do tôi ngốc quá, không hiểu được tâm ý sâu xa của cô.”
Cuối cùng Thẩm Mặc cũng quay đầu nhìn cô.
Tô Lê rướn người tới gần, cười lấy lòng: “Thật không giận à? Tôi cảm thấy từ sáng đến giờ cô cứ giận dỗi, không thèm nói chuyện với tôi.”
Cô cố gắng tỏ vẻ ngoan ngoãn: “Cô nói đi, nếu tôi có gì sai, tôi sẽ sửa ngay.”
Sắc mặt Thẩm Mặc có chút mềm lại. Cô cắn một miếng sô-cô-la, nhăn mũi nhận xét: "Đắng."
Tô Lê không có món gì khác: “Để tôi nhờ tiếp viên lấy cho cô một ly sữa...”
Cô chưa kịp nói hết câu, Thẩm Mặc đã lắc đầu từ chối.
Tổng giám Thẩm vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào nửa thanh sô-cô-la còn lại trên tay Tô Lê: “Của cô có ngọt hơn không?”
Tô Lê bật cười: “Được bẻ ra từ cùng một thanh, làm sao mà bên cô đắng, còn bên tôi ngọt?"
Để chứng minh, cô bẻ một miếng nhỏ từ thanh sô-cô-la của mình, đưa tới trước miệng Thẩm Mặc: “Cô tự thử đi."
Đôi mắt đẹp của Thẩm Mặc nhìn chằm chằm vào miếng sô-cô-la có hạt dẻ trên tay cô, rồi bất ngờ cúi xuống, cắn miếng sô-cô-la khỏi ngón tay Tô Lê.
Tô Lê rụt tay lại, khẽ chạm vào dấu vết ẩm ướt còn sót lại trên ngón tay.
Sau đó cô không nhịn được, lại bẻ thêm một miếng và bỏ vào miệng, cố tình liếʍ nhẹ ngón tay.
Không biết từ khi nào Thẩm Mặc đã nghiêng người sang tựa vào chỗ gác tay gần cô, chống tay dưới cằm, hai má phồng phồng, trông có vẻ rất chăm chú thưởng thức.
Khí chất lạnh lùng của cô ấy không hề hợp với hành động này, nhưng chính sự đối lập đó lại khiến Tô Lê không thể rời mắt.
Nhận thấy ánh nhìn quá mức của cô, Thẩm Mặc quay sang nhìn lại, ngơ ngác chớp chớp mắt.
“Thế nào?” Tô Lê ho khan, che giấu sự bối rối, “Có giống nhau không?"
Thẩm Mặc liếʍ môi.
Cô nói: “Của cô ngọt hơn.”
“Tôi đã nói là...,” Tô Lê ngớ người, nghi ngờ nhìn cô, rồi cúi xuống nhìn thanh sô-cô-la bình thường trong tay.
Thẩm Mặc bỗng cười một cách đầy tự mãn, cố tình lặp lại: “Của cô ngọt hơn.”
Trong khoang hạng nhất chỉ có hai người họ, giọng nói của Thẩm Mặc vang vọng trong không gian kín, như những sợi lông vũ nhẹ nhàng vuốt ve tai của Tô Lê.
Tô Lê nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng vì ẩm ướt của cô ấy, bất giác nghiêng người lại gần.
Đôi mắt xinh đẹp của Thẩm Mặc phản chiếu khuôn mặt của Tô Lê đang tiến lại gần, nhưng cô ấy vẫn không hề lùi bước.
Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn cách một ngón tay, Tô Lê dừng lại.
Thẩm Mặc chớp chớp mắt: “Ừm?”
Tô Lê đưa tay vuốt nhẹ khóe môi cô ấy, sau đó vội vàng lùi lại.
Cô lúng túng nói lắp: “Tôi, tôi nghĩ là có dính... khụ, dính sô-cô-la..."
Thẩm Mặc nheo mắt lại.
Cô điều chỉnh tư thế ngồi, vô tình đá chân vào chân Tô Lê, rồi cứng ngắc nói: “Xin lỗi.”
Tô Lê khép chân lại, đỏ mặt lắc đầu: “Không, không sao.”
Cô bẻ một miếng sô-cô-la nữa, đưa lên trước mặt Thẩm Mặc: “Cô còn ăn không?”
Thẩm Mặc mở miệng ngậm miếng sô-cô-la, để lại trên tay Tô Lê hai vết hằn nhẹ như hình lưỡi liềm.
Biết mình vừa mất mặt, Tô Lê không dám nói gì, nhanh chóng rút tay lại.
Cô lấy chiếc bịt mắt để sang bên, định đeo lên và ngủ một giấc để xua tan bầu không khí ngượng ngùng, thì nghe thấy Thẩm Mặc nói: “Tôi muốn thêm."
“Hả?” Tô Lê quay đầu lại nhìn.
Ánh mắt cô dừng lại một thoáng trên miếng sô-cô-la lớn trong tay Thẩm Mặc mà cô ấy chỉ mới cắn một miếng. Bộ não đang mơ màng của cô thật sự không hiểu nổi, nên đành từ bỏ việc suy nghĩ, ngoan ngoãn bẻ thêm một miếng sô-cô-la của mình rồi đưa cho cô ấy.