Tô Lê vừa xách váy bước ra ngoài, vừa đáp lại: "Cảm ơn."
"Em hối hận rồi." Kiều Mộc Mộc ngay lập tức đi theo cô, "Nếu ngày đó em chấp nhận lời tỏ tình của chị, thì có phải bây giờ chị sẽ trở thành của em không..."
"Không." Tô Lê ngắt lời.
Cô bước vào thang máy, đồng thời ngăn Kiều Mộc Mộc ở bên ngoài: "Tôi phải đi đón cô dâu của mình rồi, Thẩm Mặc đang đợi tôi."
Kiều Mộc Mộc đứng ngoài thang máy, bẽn lẽn gật đầu.
Rất nhanh, cửa thang máy từ từ đóng lại.
Tô Lê nhìn bóng mình phản chiếu trên bức tường gương, cô mỉm cười, duyên dáng nhấc váy lên và xoay một vòng tròn.
Khi dắt tay Thẩm Mặc bước trên thảm đỏ, thực ra Tô Lê có chút mơ màng.
Cô cố gắng giữ bình tĩnh, đột nhiên nhận ra tay Thẩm Mặc hơi lạnh, nên mở bàn tay mình nằm trọn cả bàn tay mềm mại của cô ấy.
Ngay sau đó, những vị khách xung quanh phát ra những tiếng trêu đùa thân thiện và cười rộ lên.
Tô Lê đỏ mặt, vô thức quay sang nhìn Thẩm Mặc.
Thẩm Mặc đang mặc chiếc váy cưới bạc lộng lẫy, khuôn mặt xinh đẹp được che phủ bởi lớp voan mỏng, không thể thấy rõ biểu cảm.
Nhưng đúng lúc Tô Lê nhìn sang, Thẩm Mặc cũng quay đầu nhìn lại.
Hai ánh mắt chạm nhau qua lớp voan mờ ảo trong không trung.
Tô Lê cảm thấy trái tim mình như bị một chiếc móng vuốt của mèo cào qua, cô vội vàng nhìn thẳng phía trước, cố gắng điều chỉnh nhịp tim loạn nhịp của mình bằng cách hít thở sâu.
Tuy nhiên, phản ứng sinh lý không thể giấu được, dù cô đã cố giữ biểu cảm tốt thế nào, đôi tai đỏ ửng và lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi vẫn bán đứng cô hoàn toàn.
"Mới bắt đầu thôi mà sao mặt con đã đỏ như vậy rồi?" Mẹ cô trêu đùa hỏi.
Tô Lê nhanh chóng liếc nhìn Thẩm Mặc.
Cô thở phào nhẹ nhõm, may mắn vì có lớp voan che phủ, Thẩm Mặc chắc không thể thấy sự ngượng ngùng của mình, rồi cô liền làm nũng với mẹ: "Đâu có..."
Mẹ Tô cũng không phản đối, vui vẻ giúp cả hai chỉnh lại tà váy cưới.
Khi giai đoạn đầu của lễ cưới kết thúc, Tô Lê phải rời khỏi Thẩm Mặc để ra sảnh chính tiếp khách.
Trước khi đi, cô nhìn thấy một chai nước khoáng gần đó, ân cần cầm lấy rồi đưa đến trước mặt Thẩm Mặc: "Khát không? Uống chút nước đi."
Thẩm Mặc ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ tử đàn, lắc đầu.
Cô dịu dàng nói: "Cô uống đi. Buổi tiệc toàn người quen của hai gia đình, không cần căng thẳng quá."
Thực ra cổ họng Tô Lê hơi khô, nghe vậy cô liền mở nắp chai uống một ngụm. Lau nhẹ khóe miệng, cô lẩm bẩm giải thích: "...Tôi không có căng thẳng mà."
"Thật sao?" Thẩm Mặc nghiêng đầu, giọng nói trong trẻo vô tội, "Tay cô đổ mồ hôi, dọc đường đều hơi ướt đấy."
Nghe vậy, gương mặt vốn đã hạ nhiệt của Tô Lê lập tức nóng bừng lên.
Cô luống cuống nhìn quanh, vội vàng cầm lấy một gói khăn giấy bên cạnh và thô bạo lau tay: "Xin, xin lỗi... Tôi không để ý, đã làm phiền cô rồi..."
Thẩm Mặc đứng dậy, bước tới bên cạnh cô.
Cô không nói gì, chỉ lấy một tờ giấy mới, nhẹ nhàng tách đôi tay của Tô Lê ra, cẩn thận giúp cô lau sạch từng kẽ ngón tay.
Tô Lê cúi xuống nhìn cô ấy, trong tầm mắt chỉ thấy lớp voan trắng mờ ảo.
Cô khẽ khàng nói: "Cảm ơn..."
Sau khi lau xong, Thẩm Mặc vứt bỏ tờ giấy, nhưng không buông tay cô ra.
Tô Lê không kiềm chế được mà nắm chặt lấy đầu ngón tay của cô ấy: "Tay cô hơi lạnh." Cô khẽ chạm vào lớp voan trắng trên mặt Thẩm Mặc: "Có phải điều hòa khách sạn để hơi thấp không?"
Thẩm Mặc lắc đầu, lớp voan cùng với những viên pha lê lấp lánh nhẹ nhàng rung động, phát ra tiếng "sột soạt" nhỏ.
Cô nói thêm: "Không cần xin lỗi, cô không làm phiền tôi."
Tô Lê khẽ đáp lại: "Ừ."
Cuộc trò chuyện kết thúc, bầu không khí có chút ngượng ngùng.
Tô Lê buông tay Thẩm Mặc, quay người bước ra ngoài. Đến cửa, cô không nhịn được quay đầu lại: "Tôi ra ngoài trước đây, lát nữa gặp lại."