Chương 36

Thẩm Mặc thúc giục: "Lại đây nào."

Tô Lê bước thêm hai bước.

Cô quan sát Thẩm Mặc: "Muốn làm gì?"

Thẩm Mặc nhìn cô hai cái, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh như ánh sao.

Giây tiếp theo, toàn thân cô ấy đổ ngược ra sau, ngả lưng xuống chiếc giường mềm mại.

Tô Lê phải thừa nhận, trong khoảnh khắc đó, cô như ngừng thở.

Cô còn đang băn khoăn không biết đối phương có ý gì, thì Thẩm Mặc đã nhẹ nhàng ngước mắt nhìn cô, ngoắc ngón tay: "Lại đây."

Tô Lê: "......"

Cô cắn chặt răng, tiến lại gần, tay đặt lên phía ngoài đùi của Thẩm Mặc.

Cả hai đều cứng đờ, và không nói nên lời.

Cô nhìn vào gương mặt đang đỏ ửng của Thẩm Mặc: "Thẩm tổng, hy sinh của cô có hơi quá lớn rồi nhỉ?"

"Hả?" Thẩm Mặc nghiêng đầu không hiểu.

Tay của Tô Lê trượt dọc theo đùi cô ấy, cuối cùng dừng lại ở vòng eo thon gọn.

Dưới tay cô là cảm giác mềm mại, khiến cô không khỏi mân mê. Nhìn vào Thẩm Mặc, cô thở dài: "Thực ra cô không cần làm đến mức này, cô đồng ý hợp tác với Tô thị, tôi đương nhiên sẽ chấp nhận mọi sắp xếp."

Thẩm Mặc vẫn còn mơ hồ: "Tô thị?"

"Vẫn còn coi tôi là kẻ ngốc à?" Tô Lê cúi xuống, hai tay chống lên giường, giữ một khoảng cách nhất định giữa hai người.

Cô ghé vào tai Thẩm Mặc, tự tin nói: "Nếu thật sự muốn thân thể này thì sẽ không cứng nhắc như vậy đâu, Thẩm tổng."

Nói xong, Tô Lê đứng dậy, không quay đầu lại mà bước ra khỏi phòng.

Ra ngoài, chắc chắn rằng Thẩm Mặc không nhìn thấy dáng vẻ nhếch nhác của mình, cô đột nhiên sụp xuống bên thềm nhà, ôm đầu gối mà thút thít.

Một lúc sau, cô lấy điện thoại ra.

Tô Lê: 【Cậu nói trúng rồi.】

Lục Lộ, người đang bị cắt

ngang: 【?】

Tô Lê: 【Quả nhiên não tôi có vấn đề, còn mắc chứng hoang tưởng nặng nữa!】

Lục Lộ giật mình, làm rơi điện thoại, và nhân vật trên màn hình máy tính của cô bị nữ BOSS đẹp gϊếŧ ngay sau đó.

Cô kêu lên một tiếng, rồi nhặt điện thoại lên.

Nghĩ một chút, cô xóa hết những lời châm biếm đã gõ, thay vào đó là: 【Mỹ nhân trên đời này có rất nhiều, không được người này thì ta tìm người khác. Không phải lỗi của cậu nếu người khác không có mắt, người tiếp theo sẽ tốt hơn!】

Tô Lê bĩu môi: 【Không có ai tốt hơn nữa.】

Trong nhà vang lên tiếng bước chân, cô nhanh chóng cất điện thoại và đứng dậy.

Quay đầu lại, Tô Lê bắt gặp ánh mắt của Thẩm Mặc.

Cô mỉm cười tự nhiên, quả quyết nói: "Tôi nghĩ tôi thực sự nên đi rồi."

Lần này Thẩm Mặc không ngăn lại, chỉ nhẹ nhàng "ừm" một tiếng.

Hai người bước ra ngoài, đi qua hành lang, Tô Lê nhanh mắt thấy một quả bóng quen thuộc ở góc khuất.

Cô nghĩ một chút, rồi bước qua, lôi ra một cậu nhóc mập mạp đang lén lút.

"Cô làm gì thế! Bỏ tôi ra! Đừng kéo cổ áo tôi!" Cậu bé mập giãy giụa, nửa bụng lộ ra ngoài.

"Ở yên nào." Tô Lê chẳng nương tay, đá nhẹ một cái, cậu bé mập lập tức ngoan ngoãn đứng im.

Thẩm Mặc đứng phía trước im lặng nhìn hai người.

Tô Lê liếc cô một cái, rồi cúi đầu tiếp tục lôi cậu nhóc mập: "Đi theo tôi."

Thẩm Chung và Chu Mộ Tâm đều không có ở đó, dù cậu nhóc mập có kêu khóc bao nhiêu cũng không có ai phản hồi. Về phần những người hầu và bảo vệ bị đánh động, khi nhìn thấy Thẩm Mặc, họ đều giả vờ như không nghe thấy gì và lặng lẽ rời đi.

Thế là, Tô Lê thành công kéo cậu nhóc đến khu vườn phía sau.

Cô tìm người làm vườn mượn vài dụng cụ, ném trước mặt cậu nhóc, khoanh tay trước ngực: "Cậu làm hỏng thế nào thì sửa lại cho tôi thế đấy."

Trước mặt hai người là một chiếc xích đu cũ nát, đang đung đưa trong gió.

Cậu bé mập mạp quẹt mũi và nước mắt: "Tôi không biết làm..."

"Khi nào sửa xong thì cậu mới được về." Tô Lê bẻ tay, "Muốn thử bỏ chạy không?"

Cậu bé thấy vậy thì run rẩy, tội nghiệp hít hít mũi.

Cuối cùng cậu chấp nhận số phận, cầm lấy dụng cụ, bắt đầu vá víu chiếc xích đu.