Chương 27

Cậu ra lệnh: “Này, cô, nhặt bóng lại cho tôi.”

Tô Lê cười cười, cúi xuống nhặt quả bóng lên rồi bước đến gần cậu bé.

Cô cho rằng mình đã giữ phép tắc: “Nè, bóng của cậu đây, lần sau đá phải cẩn thận hơn nhé.”

“Xì!” Cậu bé khó chịu đảo mắt, “Ai cần cô lo.”

Rồi đột nhiên cậu lẩm bẩm: “Sao lúc nãy lại đá chệch vậy nhỉ...” Nói xong, cậu ôm quả bóng chạy đi, biến mất sau góc tường.

Tô Lê quay lại đứng bên cạnh Thẩm Mặc, lau mồ hôi tưởng tượng trên trán: “Phù, trẻ con ở độ tuổi này thật là nhiều năng lượng.”

Thẩm Mặc: “Cậu ta không phải là loại tử tế đâu, cô tránh xa một chút.”

Tô Lê chớp chớp mắt: “Cậu ta là em trai của cô à?”

“Cứ cho là vậy.” Thẩm Mặc khẽ gật đầu, rồi dẫn cô tiếp tục đi vào trong.

Hành lang dẫn đến phòng khách trải đầy thảm đỏ dày, khi bước đi không hề phát ra tiếng động. Vào ban ngày, không có đèn sáng trong lâu đài, ánh sáng chỉ lọt qua các ô cửa sổ cao, tạo ra cảm giác ngột ngạt khó tả.

Khi đi ngang qua một bộ áo giáp, Tô Lê tò mò quay đầu lại nhìn, và đúng lúc đó, quả bóng lại bay về phía hai người.

Nhưng lần này, nó nhằm thẳng vào Thẩm Mặc.

Tô Lê phản ứng khá nhanh, kéo Thẩm Mặc né sang một bên, quả bóng đập mạnh vào tường, phát ra tiếng “bụp” lớn.

Cô lo lắng nhìn Thẩm Mặc trong lòng mình: “Cô không sao chứ? Có bị thương không?"

Thẩm Mặc cúi đầu, từ từ lắc đầu.

Tô Lê quay lại, thấy cậu bé mập mạp Thẩm Minh Trụ vừa nãy đang ló nửa khuôn mặt ra, cười lạnh lẽo với hai người.

Nhìn lại Thẩm Mặc trong lòng mình, dù không thấy rõ biểu cảm, nhưng có thể đoán được một Omega yếu đuối bị đối xử ác ý như vậy sẽ cảm thấy bất lực đến nhường nào.

“Này!” Cậu bé lại hét lên với cô: “Nhặt bóng cho ông đây."

Giọng điệu rất tự nhiên, cứ như thể Tô Lê là nô ɭệ của cậu ta.

Tô Lê tức giận đến bật cười.

Cô vỗ nhẹ vai Thẩm Mặc để an ủi, rồi nhặt quả bóng lên đi về phía cậu bé.

Nhưng lần này, khi cậu bé đưa tay ra định nhận bóng, cô cố tình giơ tay cao hơn.

“Cô làm gì thế?” Cậu bé tức giận ngước lên lườm cô.

Tô Lê nhếch mép nở nụ cười lạnh: “Chuẩn bị đón đi.”

Cô quăng quả bóng thật mạnh vào tường đối diện, bóng bật lại và chính xác đập vào trán cậu bé.

“Ái dà—” Cậu bé ngã lăn ra đất, và ngay sau đó, cậu ôm đầu khóc òa.

Tô Lê ngồi xổm xuống, thích thú nhìn cậu ta trong dáng vẻ thảm hại.

“Thấy vui không?”

Cậu bé lăn lộn trên đất, vừa khóc vừa chửi rủa những từ ngữ thô tục như “đồ tiện nhân”, “đồ trộm cắp”.

Tô Lê cảm thấy có chút kỳ lạ.

Cô cố tình trả đũa đứa trẻ quấy phá, cùng lắm thì cũng chỉ bị coi là kẻ lớn bắt nạt trẻ con, nhưng lời chửi rủa của cậu bé không nên liên quan đến những từ ngữ kỳ lạ như vậy.

Tiếng bước chân vang lên sau lưng, Tô Lê quay đầu lại thì thấy Thẩm Mặc đã đi đến bên cạnh.

Khoảnh khắc đó, một tia sáng lóe lên trong đầu cô, khuôn mặt tối sầm lại.

“Cậu ta luôn như vậy sao?" Cô hỏi Thẩm Mặc.

Thẩm Mặc cụp mi, kéo tay áo cô: “Vào nhà thôi.”

Tiếng khóc của cậu bé đã thu hút một quý bà trang điểm đậm, chặn đường họ tiến vào phòng khách.

"Minh Trụ? Trời ơi, có chuyện gì vậy?!”

Có chỗ dựa, cậu bé càng thêm kiêu ngạo.

Cậu chỉ vào Tô Lê: “Mẹ! Bạn của đồ tiện nhân lấy bóng đập con! Mẹ giúp con đánh cô ta đi! Đánh chết cô ta!"

Nếu lúc nãy chỉ là suy đoán, thì khi nghe từ “bạn của đồ tiện nhân”, đầu óc Tô Lê bỗng trống rỗng.

Cô nhìn sang Thẩm Mặc, chỉ thấy nét mặt đối phương vẫn giữ sự yếu đuối, hai hàng lông mày khẽ nhíu lại, khóe môi mím chặt trời ơi, thật là một đóa hoa trắng thuần khiết yếu đuối nhưng đầy nghị lực chịu đựng nhẫn nhịn!

Tô Lê không kìm được bắt đầu tưởng tượng về hoàn cảnh của Thẩm Mặc.

Trong lâu đài âm u này, Thẩm Mặc đáng thương từ nhỏ đã không có chỗ dựa, giống như Lọ Lem bị mẹ kế độc ác chà đạp và nhục mạ. Cô ấy phải lau sạch thảm trong hành lang ba lần mỗi ngày, chùi hết mọi ô cửa sổ và bếp lò, chỉ khi đến bữa tối mới được ăn nửa củ khoai để lót dạ.