Điều này khiến Kiều Mộc Mộc và Phương Khoát ngạc nhiên nhìn về phía cô.
Thấy mình bị lộ, Lục Lộ cũng không thèm che giấu nữa.
“Cha tôi mỗi năm bỏ ra cả chục vạn mua Minh Tiền Long Tỉnh chỉ để góp vui, loại trà xanh xịn thật sự phải xem cô đấy!” Cô ta mắng to sảng khoái, “Giỏi lắm, vừa treo người ta lên như một kẻ ngốc mà không cho kết quả, vừa đi tán tỉnh gã đàn ông khác đúng không?!
“Có thể nhìn vào gương mà xem lại bản thân đi, cô xứng sao mà còn ở đây giả vờ giả vịt với tôi?”
Bộ não của Kiều Mộc Mộc trống rỗng, đối mặt với sự chỉ trích cô chẳng nói được lời nào, môi run rẩy đến mức lắp bắp: “Cô, cô..."
“Cô dựa vào đâu mà nói vậy?!” Tình huống nguy cấp, Trần Duyệt thấy không ổn, ôm bụng đứng dậy.
Vị trí của cô ấy vừa khéo ở giữa bàn của Lục Lộ và Kiều Mộc Mộc, đứng dậy là chẳn luôn tầm nhìn hai bên.
“Tôi đã mang thai ba tháng rồi, tôi hỏi cô, cô ta có thể mang lại hạnh phúc cho tôi và đứa bé không?!”
Lục Lộ sững người: “Hả?”
Trần Duyệt nhập vai kịch tinh, càng nói càng cao hứng.
“Huhuhu, thật bất công quá, cuộc sống này không thể tiếp tục được nữa! Ai đó hãy thương xót cho người mẹ đơn thân đáng thương này đi~~~"
Tiếng động không nhỏ, trong chốc lát, toàn bộ nhà hàng, từ nhân viên đến khách dùng bữa đều nhìn về phía họ.
Âm thanh đương nhiên cũng truyền đến tai của Thẩm Mặc, người đang video call với Tô Lê.
Năm phút gọi video này đối với Tô Lê mà nói chẳng khác gì ngồi trên đống lửa.
Cô cứ tưởng Thẩm Mặc tranh thủ gọi video cho mình lúc đang đợi máy bay là để bàn công việc quan trọng, nhưng hóa ra khi cô ngồi xuống, Thẩm Mặc chỉ điềm nhiên dùng bữa ăn nhẹ, chẳng nói câu nào.
Điều đó còn chưa phải tất cả, Thẩm Mặc vừa ăn vừa thường xuyên ngẩng đầu nhìn cô.
Điều này khiến Tô Lê cảm thấy vô cùng không thoải mái.
Cô đưa thức ăn vào miệng, vừa nhai vừa đếm số lần, còn phải cân nhắc tư thế cầm đũa vừa rồi có đủ thanh lịch không, độ cong của miệng có phù hợp không.
Vì nếu không làm như vậy, hoàn toàn không xứng với sự ung dung của vị tổng tài trước mặt.
Còn tại sao cô lại lo lắng mình có xứng với Thẩm Mặc hay không...
Tô Lê tạm thời chưa nghĩ ra lý do.
“Có chuyện gì vậy?” Nghe thấy tiếng ồn ào, Thẩm Mặc nuốt miếng thức ăn rồi lên tiếng hỏi.
Cô cầm lấy tờ giấy ăn bên cạnh, chấm nhẹ lên khóe môi, động tác không có một điểm nào để chê trách.
Tô Lê không cần quay đầu, chỉ cần nghe giọng quen thuộc của Lục Lộ cũng biết ngay nhóm bạn của mình lại tái phát bệnh!
Cô có chút lo lắng, nói với Thẩm Mặc trên màn hình: “Hình như có người cãi nhau bên kia, Thẩm tổng, tôi đi xem thử một chút.”
Thẩm Mặc có vẻ ngạc nhiên: “...Cô thích xem người khác cãi nhau à?"
“Hình như là bạn của tôi, tôi phải xác nhận lại.” Tô Lê nhanh chóng tìm lý do.
Thẩm Mặc gật đầu.
Chưa đợi Tô Lê nói câu “Vậy tôi cúp máy đây”, cô ấy đã hứng thú chống cằm: “Đi thôi, đi xem nào.”
Tô Lê: "???"
Cô nghe ra ý trong lời nói của Thẩm Mặc, rõ ràng là muốn cùng mình đi hóng chuyện. Điều này khiến Tô Lê có chút đau đầu: “Ờm, có làm phiền cô không..."
Lời còn chưa dứt, giọng the thé của Trần Duyệt đột nhiên vọng lại từ phía Lục Lộ.
Tô Lê không kịp nghĩ nhiều, nhét điện thoại vào túi, nhanh chóng tiến về phía phát ra tiếng động.
“Thời buổi này, làm mẹ đơn thân khổ biết bao? Tôi không cần mặt mũi thì sao? Tôi cứ muốn treo người ta lên mà còn đi tìm đàn ông khác thì sao? Ai có thể hiểu được sự khó khăn của tôi chứ?” Trần Duyệt quay lưng về phía Kiều Mộc Mộc và Phương Khoát, giả khóc rất chân thực.
Cô ấy nhập vai rất sâu, vai còn khẽ run rẩy: “Vất vả lắm mới lừa được một kẻ ngu ngốc nhận nuôi, cô nhất định phải đuổi anh ta đi sao?"
Lúc này Lục Lộ cũng đã phản ứng lại.
Cô ấy xoa xoa mũi, phối hợp cùng Trần Duyệt đóng kịch: “Vậy sao cô không dứt khoát cắt đứt với bạn tôi rồi ở bên người đàn ông đó?