Chương 31

Vì khoảng cách tiếp xúc gần như bằng không, Ninh Ngọc có thể nếm được vị máu trên môi Mộc Thu Yên. Cô nhắm mắt, mặc cho đầu lưỡi trơn mềm chậm rãi liếʍ sạch vệt máu ấy.

Đôi môi mềm mại thơm ngọt, hôn vào khiến người ta dễ dàng nghiện mất.

Liếʍ sạch xong, Ninh Ngọc chậm rãi mở mắt, nhưng không ngờ lại chạm phải ánh nhìn lạnh lẽo đến thấu xương của Mộc Thu Yên.

Ninh Ngọc giật mình bật lùi ra sau, ngồi bệt xuống đất.

Cô lúng túng hỏi: “Chị… tỉnh rồi à?”

Mộc Thu Yên giọng khàn khàn mở miệng: “Nếu tôi không tỉnh, cô định làm gì tiếp theo?”

Ninh Ngọc lập tức giơ tay thề thốt: “Tôi không làm gì hết, tôi bị oan!”

Mộc Thu Yên lạnh giọng: “Tôi tận mắt nhìn thấy, cô vẫn còn muốn chối sao?”

Ninh Ngọc chỉ cảm thấy mình có miệng cũng khó mà nói rõ. Cô hôn Mộc Thu Yên chẳng qua là để đút thuốc, nhưng lại không thể giải thích được. Bởi vì nếu nói ra, thuốc này từ đâu đến, nó là thứ gì, sẽ lại kéo theo hàng loạt vấn đề không có hồi kết.

Mộc Thu Yên nheo mắt lại: “Bạc hà… đó là mùi tin tức tố của cô sao?”

Ninh Ngọc hơi sững lại, sau đó lập tức chỉnh đốn thái độ, nghiêm túc đáp: “Đúng, chính là mùi tin tức tố của tôi. Không biết ảnh hậu Mộc đã kiểm chứng xong chưa?”

Mộc Thu Yên chống tay chậm rãi ngồi dậy, cảm giác nóng rực như thiêu như đốt vừa nãy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nhẹ nhõm khoan khoái.

Cô bình tĩnh nói: “Đã kiểm chứng xong, cô đúng là không phải người tôi đang tìm.”

Mộc Thu Yên bước xuống giường, chân trần giẫm lên sàn nhà lạnh lẽo. Ninh Ngọc vội vàng đặt đôi dép trước chân cô, chậm rãi giúp cô xỏ vào: “Tôi vẫn nên bế cô về phòng thì hơn.”

Mộc Thu Yên không nói gì, cũng không từ chối.

Nhìn sắc mặt cô ấy có vẻ không còn tức giận như trước, Ninh Ngọc mạnh dạn ôm lấy cô, nhẹ nhàng bế lên.

Cơ thể trong tay nhẹ bẫng như một chiếc lông vũ. Nghĩ đến dáng vẻ run rẩy đau đớn của Mộc Thu Yên lúc trước, Ninh Ngọc bỗng cảm thấy người trong lòng mình thật yếu đuối, như một chú mèo nhỏ bị bắt nạt vậy.

Chín giờ tối, toàn bộ camera an ninh trong biệt thự đồng loạt bị tắt. Không ai phát hiện ra rằng, trong đêm tĩnh lặng này, có hai người đang kề sát bên nhau, bầu không khí mơ hồ mà ám muội.

Phòng của Ninh Ngọc ở tầng một. Ôm người trong tay, cô chậm rãi bước qua hành lang dài, rồi men theo cầu thang xoắn lên tầng ba. Trước một cánh cửa có treo biển ghi chữ “Phù thủy”, cô dừng lại.

Mộc Thu Yên đứng trước cửa, hờ hững bỏ lại một câu: “Chuyện tối nay, không được nói ra ngoài.”

Dứt lời, cô quay người đi vào phòng, “rầm” một tiếng, cửa đóng sầm lại.

Ninh Ngọc sờ sờ chóp mũi, cúi đầu lững thững quay về phòng mình.

Suốt dọc đường, cô rất muốn hỏi xem rốt cuộc căn bệnh cũ của Mộc Thu Yên là gì. Nhưng khi nhớ lại dáng vẻ buồn bã thoáng qua khuôn mặt ấy lúc ở trong lòng mình, cô lại chẳng dám mở miệng.

Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, đó cũng là chuyện riêng của người ta.

Cô lo chuyện bao đồng cái gì chứ?!

Cô tự gõ đầu mình mấy cái, như thể muốn xua tan hết những cảm xúc mơ hồ đang len lỏi trong tim.

Nhưng khi chưa kịp xuống đến tầng một, Ninh Ngọc bỗng thấy một cánh cửa ở tầng hai bị mở ra.