Chương 29

Quá mức chú tâm, cô hoàn toàn không nhận ra Ninh Ngọc từ nãy đến giờ vẫn im lặng, không nhúc nhích…

Vì vậy, khi Ninh Ngọc bất ngờ vùng lên lật người, đẩy Mộc Thu Yên ngã nhào xuống đất, cô suýt chút nữa không phản ứng kịp.

Ninh Ngọc túm lấy áo ngủ của Mộc Thu Yên, chẳng chút thương hoa tiếc ngọc mà kéo cô sang một bên, sợ cô ấy lại giở trò như ban nãy, thậm chí còn mặt dày quấn chặt lấy đối phương.

Hai đôi chân dài dẻo dai cong lại, quấn vào nhau như bạch tuộc, khóa chặt Mộc Thu Yên.

Vì sự thoải mái, ngay sau khi vào phòng, Ninh Ngọc đã thay sang quần đùi cotton. Giờ phút này, cảm giác da thịt cọ xát khiến cô thấy nóng bừng hai tai.

Nhưng rõ ràng, người nhận ra điều đó không chỉ có mình cô.

Mộc Thu Yên nằm bẹp dưới đất, hai tay giơ lên, ra vẻ đầu hàng: “Thả tôi ra đi, tôi không tấn công cô nữa đâu.”

Nào ngờ, Ninh Ngọc quấn càng chặt hơn.

“Nói dối! Chị mau rút tay khỏi gáy tôi đi.”

Bị vạch trần âm mưu, Mộc Thu Yên có hơi chột dạ, vội vàng rụt tay về: “Giờ thì được chưa?”

Ninh Ngọc gằn giọng: “Chị nói trước xem chị định làm gì? Alpha với Omega đơn độc một phòng, chị còn định bóp cổ tôi để xé miếng dán ức chế, rõ ràng là đang giở trò lưu manh.”

Trong thế giới ABO, xé miếng dán ức chế của Alpha cũng giống như ép hỏi Omega về mùi pheromone của họ, đều thuộc phạm vi quấy rối tìиɧ ɖu͙©.

Mộc Thu Yên vừa tức vừa buồn cười: “Cô thật sự không biết tôi đang làm gì sao? Giả bộ cái gì chứ? Rõ ràng người trong khách sạn tối hôm đó chính là cô.”

“Khách sạn gì cơ? Tôi nghe không hiểu chị Mộc đang nói gì hết, phiền chị giải thích rõ ràng hơn chút.”

Ánh mắt Mộc Thu Yên lạnh đi, cô siết chặt cổ tay Ninh Ngọc, đến mức khiến cô cảm thấy móng tay đối phương sắp bấu chặt vào da thịt mình. Nhưng ngay giây tiếp theo, lực đạo lại thả lỏng.

“Tôi chỉ muốn ngửi pheromone của cô để xác nhận thôi.”

Ninh Ngọc: “Thế thì càng là giở trò lưu manh rồi.”

Cô khẽ động đậy đôi chân, Mộc Thu Yên lập tức biến sắc, nghiến răng quát nhẹ: “Đừng có động!”

Ninh Ngọc cười trêu chọc: “Tôi cứ động đấy, không ngờ quấn vào lại có cảm giác thích như vậy.”

Nói rồi, cô cố tình ghé sát tai Mộc Thu Yên, hơi thở nóng rực phả vào vành tai mẫn cảm: “Chị Mộc, chị không thấy rất dễ chịu sao?”

Hơi ấm phả vào vành tai, khiến toàn thân Mộc Thu Yên mềm nhũn, cô kiềm chế quay mặt đi, né sang bên cạnh: “Đừng có tới gần như thế!”

Ninh Ngọc: “Lúc nãy chị đè tôi xuống đâu có tránh xa thế này.”

Chiếc thảm lông đỏ trải dưới đất cũng không quá lạnh lẽo, cộng thêm hai đôi chân quấn lấy nhau, khiến mồ hôi mỏng lấp lánh trên da.

Mộc Thu Yên cảm thấy như mình bị bao trùm bởi một luồng hơi nóng, cơ thể dần mất đi sức lực, liên tục chìm sâu xuống, ngay cả hơi thở phả ra cũng nóng hơn bình thường.

Nhiệt độ cơ thể cô không ngừng tăng cao, bóng đèn phía trước trở nên mơ hồ, còn tuyến thể lại đau âm ỉ không dứt.

Ninh Ngọc nhanh chóng nhận ra điều bất thường, thân thể trong tay cô ngày càng nóng rực. Cô vội vã đặt tay lên trán Mộc Thu Yên để kiểm tra, nhưng chỉ sờ thấy lớp mồ hôi lạnh nhầy nhụa.

Cô hoảng hốt, lập tức buông người ra, bế bổng Mộc Thu Yên lên đặt lên giường.