Vừa mới hai giờ chiều thôi, theo lẽ thường thì lúc này Giản An Trì phải lo việc công ty bảo vệ của anh ấy chứ. Kiếp trước sau khi xuất ngũ, Giản An Trì đã chuẩn bị mọi thứ từ lâu, chỉ tiếc là thời gian không đủ nên kế hoạch chưa hoàn thành.
"Sao mặt em nhợt nhạt thế này? Mấy ngày nay em có nghỉ ngơi đàng hoàng không?" Giản An Trì không trả lời câu hỏi của Ngôn Thụy, chỉ đưa tay lên, dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt qua bọng mắt dưới: "Quầng thâm cũng lộ ra rồi, trưa nay em ăn gì?"
Ngôn Thụy cảm thấy hơi không tự nhiên, vỗ nhẹ lên mu bàn tay Giản An Trì, rồi tự ý hỏi lại: "Anh vẫn chưa trả lời em là đến đây lúc này làm gì."
Giản An Trì im lặng, ánh mắt nhìn thẳng vào Ngôn Thụy, hoàn toàn không có ý định trả lời.
Cái nhìn sắc bén ấy khiến Ngôn Thụy không khỏi có chút tâm hư, cậu mím môi lại, bộ não quay cuồng suy nghĩ nhưng vẫn không tìm ra lý do nào hay để đáp.
May mà lúc này có khách đến thanh toán, phá vỡ bầu không khí kỳ lạ kia. Giản An Trì lùi lại một bước, đồng thời để ý thấy đôi mắt Ngôn Thụy có vẻ sáng lên.
Sau khi khách hàng thanh toán xong ly đồ uống, Ngôn Thụy liền thấy ở góc phải trên màn hình máy tính tiền hiện dòng chữ điểm tích lũy +3. Có vẻ như chỉ cần có doanh thu là có thể đổi lấy điểm tích lũy thật.
Giản An Trì nhận ra sự thay đổi cảm xúc của Ngôn Thụy, nhưng thực sự không hiểu một trang thanh toán với doanh thu ba nhân dân tệ có gì đáng mừng.
"Tối nay em muốn ăn gì? Anh mang đến cho." Giản An Trì tự biết mình hỏi cũng không ra gì, đành bỏ cuộc, nghĩ rằng thời gian này phải qua thăm nhiều lần hơn, có vấn đề gì hắn cũng có thể kịp thời tìm cách giải quyết.
"Muốn ăn..." Ngôn Thụy liếʍ môi: "Muốn ăn sủi cảo! Cả nhân thịt lẫn nhân nếp đều lấy! Mua nhiều vào, sáng mai em cũng muốn ăn nữa."
Món sủi cảo này sau khi thảm họa xảy ra, cậu chưa được ăn lần nào. Hôm nay vừa nhắc đến, nước miếng đã khó mà kìm nén.
"Được." Giản An Trì cười nhẹ: "Sáu giờ anh mang đến cho em."
Nhìn bóng lưng Giản An Trì rời đi, Ngôn Thụy thở phào nhẹ nhõm.
Hiện tại cậu vẫn chưa biết nên giải thích với Giản An Trì như thế nào, dù là chuyện trọng sinh hay hệ thống, đều khó lý giải với một người theo chủ nghĩa duy vật như Giản An Trì.
Thôi kệ, đợi đến lúc đó sẽ nói sau.
Bây giờ đã có hệ thống, ít nhất cậu có thể để Giản An Trì không phải sống vất vả như kiếp trước, cậu cũng không còn là cái thằng chỉ biết kéo người ta lùi lại nữa.
Lần này cậu mở trang web mua sắm, định mua một số thứ tuy có thể mua trong trung tâm thương mại hệ thống, nhưng dùng tiền mua lại hợp lý hơn.
Đã có không gian tĩnh chỉ rồi, thì phải tận dụng thật tốt.
Ngôn Thụy trước tiên tìm nhà cung cấp, nhờ anh ta giúp liên hệ với nhà bán sỉ mặt hàng tươi sống, lấy lý do muốn thêm loại hàng mới trong cửa hàng, muốn mua một ít rau củ trái cây.
Dù viên vitamin có thể bổ sung dinh dưỡng cho cơ thể, nhưng làm sao sánh bằng rau củ và trái cây thật được chứ?
Ngôn Thụy nhanh chóng liên hệ được với nhà cung cấp. Cậu thoả thuận với nhà cung cấp rằng mỗi sáng đều giao rau củ trái cây tươi nhất đến, bất kể là trái vụ hay đúng mùa.
Chẳng hạn như ngày mai, cậu yêu cầu nhà cung cấp giao đến hai thùng cho mỗi loại rau củ và trái cây. Nhà cung cấp ám chỉ rằng số lượng hơi nhiều, cậu liền giải thích rằng vừa mới khởi đầu, muốn làm vài chương trình khuyến mãi giá rẻ.
Giải quyết xong chuyện rau củ trái cây, Ngôn Thụy lại tăng gấp đôi lượng hàng nhập về hàng tuần. Ngay cả nhà cung cấp cũng ám chỉ nhắc nhở rằng với lượng nhập hàng như thế này của cậu, có thể sẽ bị ứ hàng.
Nhưng Ngôn Thụy khăng khăng nói có kế hoạch riêng, nhà cung cấp cũng không đào sâu thêm, trái lại vui vẻ nghĩ rằng mình lại có thể kiếm thêm một khoản.
"Nâng cấp không gian cần bao nhiêu điểm?" Ngôn Thụy mở đồng hồ, liền thấy câu trả lời hiển thị ngay trên màn hình.
[Không gian tĩnh chỉ hai vạn điểm một mét vuông, có thể mở rộng vô hạn. Vùng vượt quá phạm vi không gian ban đầu, bốn vạn điểm một mét.]
Ồ? Ý này là không gian này có thể mở rộng vô hạn, có thể lớn hơn cả tầng hầm của cậu!
Chỉ có điều điểm tích lũy này không dễ kiếm chút nào.
Cửa hàng tiện lợi của Ngôn Thụy gần một khu chung cư cũ, lượng người qua lại cũng không ít, mỗi ngày doanh thu khoảng ba nghìn. Như vậy thì mỗi ngày cậu có thể có ba nghìn điểm.
Chỉ có điều ba nghìn điểm này hoàn toàn không đủ dùng. Ngôn Thụy trong trung tâm thương mại hệ thống đã nhìn trúng một loại tấm chắn phòng vệ cao cấp. Khi kích hoạt, vùng bên trong tấm chắn sẽ tự thành không gian độc lập, có thể chống lại mọi tổn hại từ bên ngoài.
Đồ tốt thì giá cũng cao, cấp sơ cấp đã cần sáu mươi vạn điểm. Dù cậu có chăm chỉ kinh doanh mỗi ngày, cũng không thể mua kịp trước khi thảm họa ập đến, huống chi ngoài tấm chắn bảo vệ ra, cậu còn có những thứ khác cần chuẩn bị.